Chương 36
"Ôi, phòng trà ở đây trang trí đẹp quá." Lăng Vũ Doanh thấy đã đến nơi nên vội chuyển đề tài.
Mấy người cùng xuống xe.
Một cô gái mặc sườn xám tiến đến, lễ phép cúi chào: "Kính chào các quý bà và quý cô, trà sư đã chuẩn bị sẵn trà, xin mời theo tôi."
Dưới sự dẫn đường của cô gái, mọi người bước vào trà thất trang nhã. Bên trong có một bàn gỗ lê chạm khắc tinh xảo, mỗi chỗ ngồi đều có một tách gốm sứ có hình dáng độc đáo.
Cạnh một bàn gỗ khác, một cô gái xinh đẹp thắt bím tóc đang cân trà khô, sẵn sàng thay trà cho các quý bà. Lý Nhân Âm thấy cô ta xinh quá nên nhìn thêm vài lần.
Mỹ nhân thắt bím khẽ mỉm cười, gõ lên điện thoại: Anh, đoán xem em gặp ai?
Đầu dây bên kia có vẻ đang bận, chưa trả lời ngay.
Nhưng cô gái xinh đẹp thắt bím cũng không để ý, tiếp tục gõ: Em gặp bọn nhà giàu mới nổi thành phố A, nhất là cô con gái của bà nhà họ Vương, trông giả tạo lắm. Em pha cho họ loại trà rẻ nhất là trà xanh Hán Trung, mà họ uống cứ như đang thưởng thức Long Tỉnh Tây Hồ ấy. Nhìn họ uống mà em tức cười muốn chết.
Lý Nhân Âm không biết mình đang bị xem thường, chỉ cảm thấy khát nước, mà tách trà nhỏ quá nên cô cứ uống hết ly này đến ly khác.
"Đã tốt nghiệp rồi, vậy giờ cháu làm công việc gì?" Dì Như truy hỏi không buông tha. Trước giờ bà ta luôn bị Lăng Vũ Doanh lấn lướt, lần này Vương Thấm Băng không có mặt, bà phải giành lại thế thượng phong.
Lăng Vũ Doanh tỏ vẻ lúng túng, muốn chuyển chủ đề.
"Công việc của cháu đơn giản lắm, chỉ là quản lý một cửa hàng nhỏ, cung cấp các vật phẩm sinh hoạt hằng ngày cho khu vực đó thôi." Nói ngắn gọn là bán tạp hóa.
Nhưng đối phương lại không hiểu ý cô. Mà theo suy nghĩ của họ, nhà họ Vương mà mở tiệm thì cũng phải là công ty nhỏ trị giá hàng triệu, kiểu chơi cho vui thôi.
"Ồ, giỏi quá. Nhân Âm còn trẻ vậy mà đã bắt đầu kinh doanh!" Dì Mẫn nhìn Lý Nhân Âm đầy trìu mến.
"Cũng không hẳn, chỉ là bố cháu muốn cháu rèn luyện trước, cho cháu thử sức sớm thôi." Lý Nhân Âm nói tới bố ruột mình.
Nhưng qua tai ba người phụ nữ kia, câu này lại thành ra Vương Phú Quý rất coi trọng cô con gái này, sớm đã đầu tư mở công ty, coi cô là người thừa kế.
Lăng Vũ Doanh biết rõ sự thật, thấy mấy chị em của mình bị lừa đến ngẩn người thì bà suýt bật cười. Lăng Vũ Doanh thở phào. Dù Lý Nhân Âm thế nào, chỉ cần qua mặt được mấy quý bà này thì bà sẽ lập tức đầu tư tiền giúp con nâng cấp đẳng cấp.
"Nói chứ Nhân Âm đã có bạn trai chưa? Thật ra nhà dì cũng có một cậu con trai tầm tuổi đó, hay là kết bạn WeChat làm quen chút nhé?" Dì Dư tóc cột lệch, nghe nói Lý Nhân Âm được nhà họ bồi dưỡng, lập tức động lòng.
"Không ạ, cháu thích thuận theo tự nhiên, nếu có duyên thì sau này sẽ gặp." Câu trả lời của Lý Nhân Âm vừa từ chối khéo, lại giữ được phong thái cao quý, không chút sơ hở.
Ngay cả Lăng Vũ Doanh cũng phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Họ nào biết, tiệm tạp hóa là nơi tiếp xúc nhiều thành phần tầng lớp thấp nên gặp đủ loại người kỳ lạ từ lưu manh đến đám già đầu độc thân. Lý Nhân Âm là cô chủ tiệm trẻ tuổi thường dễ bị trêu chọc nên đã luyện được một kho chiêu từ chối mai mối.
"Vậy cũng được, có khi lần gặp sau sẽ lại gặp nhau, ha ha." Dì Dư tự tìm lối thoát cho mình.
"Không lẽ Nhân Âm cũng rành về trà?" Dì Như lại không chịu buông tha, muốn làm Lý Nhân Âm mất mặt.
"Không ạ, cháu không hiểu trà, nhưng trà ngon thì cháu phân biệt được." Lý Nhân Âm cười nhẹ, trông rất tự nhiên và tao nhã.
Câu này không có gì sai, vì các quý bà ở đây cũng chẳng mấy ai thật sự hiểu về trà, họ chỉ chọn loại đắt tiền.