Chương 543
"Sao cậu lại đến đây?"
Bùi Hình thoáng vẻ không vui.
"Mẹ kiếp, lúc nãy bên bộ phận thông tin báo có tín hiệu bên ngoài đang dò quét khu đảo này, chẳng lẽ là người của cảnh sát?"
Tạ Hữu Đình vội vã thông báo.
"Cậu nói gì? Không thể nào! Điện thoại trên du thuyền đều bị người của tôi thu lại, trên đảo cũng có thiết bị gây nhiễu. Tôi đã chuẩn bị mọi thứ kỹ càng rồi, cảnh sát không thể tìm ra nơi này, trừ khi..."
Nói đến đây, Bùi Hình nhớ đến việc Bùi Kính bị bắn rơi xuống biển mà không tìm thấy xác, nghiến răng ken két.
"Thằng anh chó chết này của tôi đúng là khó giết mà!"
Tạ Hữu Đình không rảnh nhìn anh ta phát điên, nhắc nhở:
"Cậu mau báo cho tổ chức Dack cùng đi tìm đi, nếu Bùi Kính được ai đó cứu rồi thì chúng ta toi đời!"
"Khoan đã, có thể anh ta đang ở gần đây!"
Bùi Hình nhớ lại sự bất thường trong căn phòng này, lập tức mở cửa kính lớn dẫn ra ban công.
Trên ban công không có gì cả, Bùi Hình bước lên vài bước, đến bên lan can nhìn xuống, vẫn không phát hiện điều gì bất thường. Dù sao thì cửa sổ mà Vương Nhân Âm đang bám vào và ban công cũng nằm ở hai hướng khác nhau của biệt thự.
"Yên tâm đi, chỗ tôi rất an toàn mà."
Trong mắt Daisy thoáng qua một tia u ám.
"Bùi Hình, có chuyện gì xảy ra vậy?"
Vì bị ảnh hưởng bởi giấc mơ, Daisy tạm thời chưa nhớ lại quá nhiều chi tiết.
"Không phải, chỉ là bên tôi đang truy bắt vài người châu Á nguy hiểm, tôi sợ bọn họ sẽ trốn trong này làm hại cô."
Bùi Hình dù đang trấn an, nhưng ánh mắt vẫn liên tục dò xét căn phòng.
"Cưng à, tối nay có phải có một gã đàn ông châu Á trông hơi giống tôi tấn công cô không?"
Bùi Hình bắt đầu nghi ngờ có phải Daisy đã giấu Bùi Kính đi không.
"Có sao?" Daisy bối rối nhìn về phía người giúp việc của mình, Caroline.
"Cô chủ, tối nay cô trở về phòng nghỉ rất sớm, tôi không thấy ai khác đến cả."
Caroline đáp lại một cách cung kính.
Ánh mắt Bùi Hình quét qua lại giữa Daisy và Caroline, không nhìn ra được cảm xúc bất thường nào từ hai người.
"Sao vậy? Anh không tin tôi à?"
Daisy thoáng tủi thân.
"Chậc, không có. Nhưng tôi cứ có cảm giác trong phòng này nhất định có người nào đó đang trốn."
Bùi Hình thất vọng quay lại phòng.
Bên trong phòng, đám vệ sĩ đã lục soát cả dưới gầm giường nhưng vẫn không phát hiện gì.
"Khoan đã..." Bùi Hình cảm thấy cửa sổ bị rèm che trông rất đáng ngờ, lúc nãy anh ta đặt trọng tâm vào những chỗ trong phòng có thể ẩn nấp, hơn nữa dưới rèm không thấy có bàn chân, tấm rèm lại thẳng tắp áp sát vào tường nên anh ta không để ý nhiều.
Bùi Hình kéo tấm rèm cửa sổ gần ban công ra trước, sau đó mở cửa sổ nhìn xuống. Nếu anh ta nhanh hơn một giây thì chắc chắn đã có thể thấy cảnh Vương Nhân Âm chật vật chui vào cửa sổ tầng hai. Nhưng tiếc thay, lúc này anh ta chỉ thấy một mảng tường phẳng và cửa sổ tầng hai đang mở.
"Sao rồi? Có ai không?"
Tạ Hữu Đình vốn dĩ đã không tin lắm vào lý luận của Bùi Hình nên hỏi mỉa.
"Được rồi, đừng tốn thời gian nữa!"
Tạ Hữu Đình tỏ vẻ cáu kỉnh.
Cùng lúc ấy, Vương Nhân Âm giật mình nhìn xuống, phát hiện Lâm Thiến Nguyệt đang ở tầng hai, chìa thang về phía cô.
Trong lòng Vương Nhân Âm cảm thán: Chị gái à, cô đúng là thiên thần của tôi!
Tuy nhiên, nếu khoảng cách ban công xa hơn cô nghĩ thì có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền