ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 588

Đúng như Bùi Kính nói, sau khi loại bỏ hết nguy hiểm, trực thăng không dừng lại ngoài cửa sổ nữa mà vừa tránh né, vừa tiếp tục bắn tỉa xuống phía dưới.

Vương Nhân Âm nhìn ra cửa sổ rồi chỉ vào máy bay nói:

"Bùi Kính, trực thăng ngoài kia là của nhà anh đúng không?"

"Ừ." Bùi Kính gật đầu, giơ đồng hồ lên giải thích:

"Hồi nãy máy bay lần theo tín hiệu định vị từ đồng hồ này để tìm đến, chỉ là lúc trước chúng ta bị lạc quá xa, lại còn bị thiết bị gây nhiễu tín hiệu làm nhiễu nên không định vị được. Họ chỉ xác định được vị trí khi tiến vào vùng biển gần đây."

Tuy nhiên, thường dân ở lại đây sẽ rất nguy hiểm nên cảnh sát muốn cho mọi người lên du thuyền rời đảo trước.

Vương Nhân Âm hỏi:

"Nhưng người trên du thuyền đông như vậy, mọi người không sợ có kẻ lọt lưới à?"

Một cảnh sát biển giải thích:

"Không sao, lúc đó sẽ có tàu chiến hộ tống, trên du thuyền cũng sẽ có quân nhân kiểm soát. Sau khi về nước, tất cả hành khách đều phải phối hợp điều tra."

Vương Nhân Âm vẫn không yên tâm, liền kể cho cảnh sát về chuyện thôi miên, Bùi Kính bổ sung thêm chi tiết.

Bùi Kính dùng đồng hồ gửi một mã xác minh, nhanh chóng được xác thực.

Tuy nghe có vẻ khó tin, nhưng cảnh sát biển vẫn không lơ là lời của họ, lập tức liên hệ lại với quân đội.

Sau khi trao đổi ngắn gọn, Vương Nhân Âm mới biết cảnh sát không thể xử lý hết mọi việc, vì trên đảo phát hiện nhiều nhân vật quan trọng nước ngoài. Đây không chỉ là một vụ án đơn thuần mà đã liên quan đến vấn đề quốc gia nên họ gọi thêm quân đội đến hỗ trợ.

Lúc này Vương Nhân Âm mới phát hiện ra ở hướng khác còn có vài trực thăng cảnh sát nước Z nữa, chỉ là góc nhìn ban nãy của cô không nhìn thấy được.

"Vậy có ổn không? Gần đây còn có một trực thăng cảnh sát của nước H được trang bị vũ khí hạng nặng đấy."

Vương Nhân Âm vẫn chưa quên vụ rơi máy bay lúc trước.

"Đừng lo, em nhìn đi."

Bùi Kính nhẹ nhàng xoay đầu cô lại.

Cuối cùng, cảnh sát và quân đội cùng quyết định: Tạm thời đưa du thuyền quay về vùng biển nước Z.

Vậy tại sao Vương Nhân Âm và Bùi Kính không lên trực thăng?

Lý do rất đơn giản: Không đủ điều kiện.

Do cánh quạt phía trên đang hoạt động nên thân máy bay không thể áp sát hoàn toàn vào tòa nhà, hơn nữa hai người họ cũng không có siêu năng lực để bước đi trên không, nên đành tiếp tục ở lại trong phòng.

Cả hai cùng di chuyển giá sắt gần cửa ra để chặn lối, đặt thêm vài thùng thuốc nặng để gia cố.

"Phù." Vương Nhân Âm thở ra nhẹ nhõm, cả cơ thể cũng thư giãn hơn.

Ba tiếng sau, giọng của vệ sĩ X vọng vào.

Anh mới gỡ đống đồ chặn cửa.

Người đến đón không chỉ có vệ sĩ nhà họ Bùi mà còn có mấy cảnh sát đi cùng.

"Cậu Bùi, cô Vương, bên ngoài đã an toàn."

Thấy vẻ cố kiềm niềm vui của anh, Vương Nhân Âm không nhịn được cười, chọc mũi anh rồi trêu:

"Đuôi sắp dựng ngược rồi kìa, Bùi Tiểu Kính."

"Khụ, giờ anh không còn nhỏ nữa, có thể làm rất nhiều việc rồi đấy."

Bùi Kính nắm tay cô, ánh mắt nghiêm túc mà nóng bỏng.

Mặt Vương Nhân Âm đỏ bừng, vừa cảm thấy mình suy nghĩ đen tối, vừa không nhịn được tò mò hỏi:

"Ví dụ như?"

Bùi Kính đỏ mặt, mấp máy môi vài lần vẫn không nói thành lời, đành vụng về chuyển chủ đề: "Những kẻ bị hạ gục chắc không còn là mối đe dọa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip