Chương 605
Doãn Tịnh thư thái nét mặt, ngũ quan vốn đã xinh đẹp giờ lại càng rạng rỡ. Cô lẩm nhẩm theo nhịp: "You"re a jerk! The evil scumbag!
" Quả thật rất hợp với tác giả. Vì không có nhiều thời gian nên chỉ phát đoạn cao trào của bài.
"
Đoàng!" Đúng lúc đoạn nhạc kịch tính nhất, viên đạn xuyên qua đầu tác giả.
Thân xác tiêu tan, linh hồn của tác giả lại bị bắn ra khỏi cơ thể. Khuôn mặt méo mó của tác giả hiện lên vẻ đắc ý.
Tác giả cười điên dại: [Hừ, cô tưởng tôi chết là xong sao? Bây giờ chắc Bùi Kính và Vương Nhân Âm cũng chẳng có kết cục tốt đẹp, họ sẽ sớm đến đây đoàn tụ với tôi thôi!]
[Không đâu.] Doãn Tịnh lắc đầu. [Vậy cứ chờ xem. Không có tôi giúp, nhà họ Bùi và nhà họ Thương sẽ bị Thương Huyền Tự thâu tóm thôi. Dù Bùi Kính có may mắn sống sót sau vụ đắm tàu cũng sẽ mất tất cả, rồi bị Thương Huyền Tự giết chết!]
Doãn Tịnh lạnh giọng: [Không đời nào. Chúng ta sống chết không đội trời chung!]
[Nào, đến tiết mục tiếp theo.] Doãn Tịnh chẳng để tâm đến linh hồn yếu ớt và vẻ mặt sợ hãi của tác giả, tiếp tục lôi cô ta đến một bệnh viện. Đôi mắt Doãn Tịnh tối sầm, không chút ánh sáng, cô ấy chán ghét nói: [Bệnh viện này từng có một nữ chính bị cặn bã mổ bụng sống để lấy con, sau đó chết ngay tại chỗ. Cô viết tỉ mỉ thế, chắc hẳn cũng muốn trải nghiệm chút nhỉ?]
Tác giả nhớ ra là quyển nào, run rẩy nói: [Bây, bây giờ đâu còn bệnh viện nào cho phép làm loại phẫu thuật đó...]
[Cô lại định làm gì?] Tác giả bắt đầu hối hận vì đã không viết cho cô ta kết cục hồn phi phách tán.
Vừa dứt lời, một đứa trẻ toàn thân phủ đầy khí đen bò đến. [Á a?] Đứa bé như đang xác nhận với Doãn Tịnh.
[Tất nhiên rồi, tất cả là nhờ ba người Nhân Âm đã dẹp bỏ. Nhưng cô yên tâm, dù mẹ đứa bé đã đi đầu thai nhưng đứa bé thì vẫn ở đây.]
Đứa bé lập tức bò lên người tác giả, xé toạc bụng cô ta ra rồi chui vào trong.
[Á!]
Đứa trẻ thay mẹ báo thù xong, oán khí tiêu tan, vẫy tay chào Doãn Tịnh rồi rời đi.
Tiếp đó, Doãn Tịnh lần lượt đưa tác giả đi trải nghiệm tất cả những nỗi đau tột cùng mà từng nữ chính phải gánh chịu. Tác giả từng nghĩ nỗi đau thể xác là ghê gớm nhất, không ngờ nỗi đau linh hồn còn gấp mười nghìn lần.
Đến cuối cùng, tác giả chẳng còn vẻ kiêu ngạo ban đầu, chỉ còn lại sự thấp hèn cầu xin: [Doãn Tịnh, là lỗi của tôi, tôi cũng đã bị trừng phạt rồi, xin hãy tha cho tôi đi.]
Vì đã cho tác giả trải đủ mọi nỗi đau, Doãn Tịnh lập tức đưa cô ta trở lại vùng biển nơi du thuyền từng hiện diện, để cô ta hoàn toàn tuyệt vọng.
[Thấy chưa, Thương Huyền Tự không đến đúng không?]
Tác giả lẩm bẩm: [Không thể nào...]
Chỉ thấy xung quanh du thuyền là rất nhiều tàu chiến quân đội đang cứu hộ.
[Tại sao?] Tác giả vẫn không chịu tin. Vì khi nhà thôi miên nhảy xuống biển, chắc chắn có người của Thương Huyền Tự chờ đón phía dưới.
[Xem ra cô không như ý được rồi.] Doãn Tịnh cười nhạt, tiếp lời: [Trong cốt truyện gốc, hai yếu tố giúp Thương Huyền Tự thành công đều bị loại bỏ từ trước rồi.]
Một là, em họ Quý Như Thanh bị một "phượng hoàng nam" (*) do Thương Huyền Tự sắp đặt lừa gạt, bị tên này cướp mất cổ phần. Ông cụ Thương không tìm thấy Bùi Kính, lại bị cú sốc do cháu gái bị giết, mất cảnh giác, uống phải thuốc tâm thần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền