ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 611

Khi Vương Nhân Âm xuất viện trở về nhà, cô mới biết Vương Hàn Trì đã bị cách chức tại công ty.

Sau khi Bùi Kính và mọi người rời đi, gia đình họ Vương muốn ở lại thức đêm canh chừng, nhưng Vương Nhân Âm nói có hộ lý rồi, không cần họ vất vả, năn nỉ mãi mới đuổi được họ về.

Ngày hôm sau, Đường Thi Ninh đến thăm với đôi mắt thâm quầng.

Đường Thi Ninh mặt đầy phong sương:

"Mình vì cậu mà chạy ngược chạy xuôi, còn đâu thời gian yêu đương?"

Vương Nhân Âm chọc chọc Đường Thi Ninh:

"Mà cậu với Trần Vũ Hi sao rồi?"

Đường Thi Ninh tò mò ghé qua xem:

"Cậu đang tám chuyện với ai thế?"

"Cái cậu tóc vàng từng gặp ở nước S, muốn làm idol ấy."

Vương Nhân Âm học cao đẳng khác trường nên Đường Thi Ninh không quen Trần Tông Hàng.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi cô ấy rung lên. Cô ấy lấy ra xem, là tin nhắn WeChat.

Trần Vũ Hi: [Cô Đường có rảnh không?]

Đường Thi Ninh giả vờ u sầu rít một hơi "khói ảo":

"Thôi đi, người ta là minh tinh mà thèm để ý tới mình à?"

Vương Nhân Âm thấy bạn thân trở mặt thần tốc, không khỏi xuýt xoa:

"Vừa nãy là ai nói thôi khỏi?"

Đường Thi Ninh cười ngượng:

"Anh ấy đã chủ động nhắn trước rồi thì không tính nữa."

Đường Thi Ninh lập tức mở khóa face ID, đợi một lúc không thấy anh ta thu hồi tin nhắn, mới bắt đầu gõ chữ: [Có chứ, sao vậy?]

Trần Vũ Hi: [Sắp sinh nhật mẹ tôi mà tôi không biết chọn quà gì, nên muốn nhờ cô tư vấn một chút.]

Tôi có một người chị em đại gia: [Được nạ, không thành vấn đề.]

"Chị em ơi, cậu có biết để dựng lên cái kịch bản cậu đi trượt tuyết, mấy hôm nay mình photoshop hình đến mức nửa đêm nằm mơ tay cũng co giật không? Mình phải lọc ra mấy ngàn tấm ảnh mạng mới tìm được vài tấm có cùng bộ đồ trượt tuyết. Nhưng dáng người của mấy người đó lại khác nhau, mình phải chỉnh rất nhiều, mà còn phải căn góc mặt của cậu để khớp với phối cảnh, đến mức suýt phải tách từng mảng màu... Thật lòng mà nói, giờ mà nhìn mặt cậu là mình buồn nôn."

Vương Nhân Âm chột dạ, liếc mắt quanh:

"Nếu mình nói... mình lỡ để lộ rồi..."

Đường Thi Ninh cười hòa nhã:

"Thì đống ảnh mình photoshop cũng không thể để phí! Dù ông trời có xuống đây, cậu cũng phải đăng đủ hết mấy tấm lên vòng bạn bè!"

Vương Nhân Âm lập tức chịu thua: "Ừa..."

Thế là, một dòng trạng thái cực kỳ giả dối ra đời.

Tiểu Vương tiệm tạp hóa: [Mặc full set đồ, trượt trên đỉnh tuyết đây.]

Cô vừa đăng chưa đầy mấy phút, đã có bình luận.

Khỉ con đầu vàng: [Chị đại à, chẳng phải chị gặp nạn ở đảo XX rồi đắm tàu sao? Bên đó có chỗ trượt tuyết à?]

Vương Nhân Âm thấy bình luận đó, lập tức nhắn riêng cho Trần Tông Hàng: [Sao cậu biết?]

Khỉ con đầu vàng: [Em chơi Biglot thì thấy chị phát loa nên đưa bố xem. Bố làm vụ này xong còn được trao huân chương đó!]

Tiểu Vương tiệm tạp hóa: [Hả? Bố cậu là quân nhân à?]

Khỉ con đầu vàng: [Đúng vậy, chỉ là một phó đô đốc hải quân thôi. Ủa? Em chưa từng nói với mọi người à?]

Vương Nhân Âm: ... Da vàng mà nhuộm hồng cánh sen thì chỉ có đen sì thôi đấy!

Vương Nhân Âm nhớ lại mái tóc vàng của đối phương, vội khuyên khéo: [Cậu có nghĩ đến chuyện đổi kiểu tóc chưa?]

Khỉ con đầu vàng: [Chị đại à, em cũng nghĩ vậy! Chị thấy nhuộm màu thanh long có cool không? Em thấy sao Tây người ta nhuộm tóc nhìn hay phết.]

Vương Nhân Âm không biết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip