ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 70

Trên đường đi, Bùi Lệ An vẫn chưa nghĩ ra cách làm sao để giải thích với Lý Nhân Âm cho rõ ràng. Cô nàng cảm thấy cho dù mình có nói thật, đối phương cũng có thể sẽ không tin.

Bùi Lệ An không hề biết rằng Lý Nhân Âm có hệ thống, mà hệ thống đã nói cho cô biết rằng Bùi Kính là nam chính, vì thế Lý Nhân Âm đoán được hai anh em họ hiện tại đang che giấu thân phận một cách kín đáo.

Lăng Vũ Doanh đã điều chỉnh lại tâm trạng từ giữa đường, cô trịnh trọng nắm lấy tay Lý Nhân Âm, nói:

"Nhân Âm, trước đây mẹ có lỗi với con, sau này nhất định sẽ bù đắp gấp đôi cho con."

"Không cần đâu, mẹ không nợ con điều gì cả."

Lý Nhân Âm vốn là người xuyên không tới, hơn nữa ngay từ đầu đã sống bên tiệm tạp hóa nhà họ Lý, tình cảm nghiêng về phía Lý Quốc Cường nhiều hơn cho nên cũng không cảm thấy buồn hay hụt hẫng. Dù sao hiện tại những thứ cô có được đều là miễn phí.

Lăng Vũ Doanh nhận ra sự xa cách trong thái độ của cô, tuy có chút buồn nhưng không nản lòng, thầm quyết tâm sau này sẽ dành nhiều thời gian hơn ở bên con gái, để cô dần dần chấp nhận gia đình họ.

Chẳng bao lâu sau, họ đã quay lại biệt thự. Lúc này, buổi tiệc đã gần kết thúc, ông bà cụ nhà họ Vương lại một lần nữa lên phát biểu vài câu cảm tưởng về việc nhận lại cháu gái.

Đúng lúc Lý Nhân Âm vừa về đến, ánh đèn sân khấu lập tức rọi trúng cô, chiếc váy cô mặc lại lần nữa phát huy

"sức mạnh chói lóa"

, những người nhìn về phía cô đều bất giác nhắm mắt lại.

Lý Nhân Âm: Hừ, không uổng công mặc cái váy rườm rà muốn chết này.

Còn Lý Nhân Âm thì thản nhiên như một tổng thống, vẫy tay chào người xem.

Mọi người: Không phải chứ, da mặt cô dày đến vậy luôn hả?

Lý Nhân Âm: Quả nhiên kiểu váy này phải chơi thế mới đúng chuẩn!

Tiện thể, cô lén tháo đôi giày cao gót khó đi kia ra, nhón chân chạm đất, xoay sáu vòng tại chỗ như đèn nhấp nháy trong vũ trường, tấn công không phân biệt đối tượng.

Bùi Lệ An: Làm ơn đi, tôi cũng đang ở gần đây đó, đừng có tấn công bừa bãi được không!

Sau đó cô lại nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, nhanh chóng mang giày cao gót vào lại.

Ai nấy trên mặt đều ít nhiều bị ánh sáng phản chiếu chiếu vào, ngũ quan nhăn lại hết cả.

Thế nhưng ông bà cụ nhà họ Vương lại rất thích phong cách của cháu gái, mạnh mẽ mà không rụt rè, đó mới là khí chất mà người nhà họ Vương nên có.

Tiệc tan, khách khứa lần lượt ra về.

Chỉ còn lại người nhà họ Vương, ông bà Vương lập tức sầm mặt lại.

Lý Nhân Âm trong lòng thót một cái, thầm nghĩ: Nãy giờ mặt mày họ còn hiền hòa thế, chẳng lẽ giờ mới bắt đầu xử lý mình?

"Không ổn rồi, ông bà chủ! Cậu Hàn Trì và cậu nhà họ Bạc đánh nhau rồi!"

Đúng lúc này, một người giúp việc từ phòng khách tầng hai chạy xuống, trên mặt đầy vẻ hoảng hốt.

"Nếu hôm nay tôi tới trễ một chút thì đúng là bị cái thằng bất hiếu kia chọc tức chết rồi!"

Vương Vĩ Minh hằn học nói.

Giản Nguyệt Anh móc từ túi ra viên thuốc hạ huyết áp đưa cho Vương Vĩ Minh, nói:

"Ông ơi, ông bớt giận đi, bác sĩ dặn rồi là không được tức giận quá mức."

"Phú Quý, có thể nói cho bố biết chuyện của thằng cả nhà con là sao không?"

Râu của Vương Vĩ Minh run rẩy.

"Bố, đúng là do chúng con dạy dỗ chưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip