ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92

Lý Nhân Âm nghe thấy những người bên ngoài đang trả giá, toàn mấy trăm nghìn, so với các món khác thì cũng không quá đắt.

"Nhân Âm, chiếc trâm cài này đẹp không? Em có thích không?"

Vương Lộ Mân vẫn kiên trì muốn mua gì đó cho Lý Nhân Âm.

Chiếc trâm là một con bướm pha lê được điêu khắc tinh xảo, màu sắc nhiều lớp tạo cảm giác có chiều sâu, trông thực sự đẹp mắt.

Lý Nhân Âm phát hiện Vương Lộ Mân vẫn chưa nhấn nút, vậy tức là...

Bùi Kính nhấp một ngụm trà sữa, chạm phải ánh mắt cô, nói:

"Đừng cái gì cũng từ chối, có những thứ rất xứng đáng."

Nhưng nghĩ kỹ lại, món quà này cũng đến mấy trăm nghìn, đâu phải chuyện nhỏ, cô đột nhiên do dự, định nói là mình không dùng trâm cài.

Trong lòng Vương Lộ Mân ngứa ngáy, cảm thấy dường như em gái bắt đầu chấp nhận mình rồi, thậm chí còn rất muốn đăng lên mạng khoe khoang sau khi có được chiếc trâm này.

"Khách phòng 101 ra giá 550 nghìn."

Nhưng người điều hành phiên đấu giá đã lên tiếng.

"Đúng đấy, Nhân Âm, anh mua cho em."

Vương Lộ Mân vỗ vai cô, trong mắt thoáng vẻ lo lắng.

"Thích." Trước sự nhiệt tình của Vương Lộ Mân, Lý Nhân Âm quyết định nhận lấy thiện ý của anh ba, thôi cứ nhận một món quà vậy.

Chiếc trâm ấy đã được họ mua thành công.

Lý Nhân Âm thở dài, nói:

"Cảm ơn anh."

"Được rồi, tiếp theo xem có món nào thích hợp tặng ông cụ nhà họ Sở không."

Lý Nhân Âm sợ Vương Lộ Mân lại nổi hứng mua đồ cho cô nữa nên giành điều khiển đấu giá.

Lý Nhân Âm là người mới quay lại giới hào môn, chẳng biết mấy người trong giới này, nên quay sang hỏi Vương Lộ Mân.

"Ông cụ nhà họ Sở? Cô nói Sở Trang Hùng hả?"

Bùi Lệ An nhớ ra người này.

Cùng lúc ấy, tại một nơi khác.

"Quản lý, có chuyện rồi, khách ở phòng 103... ừm... bị tiêu chảy ngay trong phòng."

Khuôn mặt của nhân viên phục vụ đầy vẻ khó chịu kiểu

"sao đi làm theo ca mà lại xui xẻo gặp chuyện này"

.

"Bồn cầu bị tắc à? Gọi thợ sửa ống nước đến xử lý là được."

Quản lý cảm thấy cấp dưới của mình càng ngày càng vô dụng.

"Không phải vậy, quản lý. Vị khách đó... đã giải quyết ngay trong phòng luôn, trên thảm còn dính đầy thứ đó..."

Nhân viên phục vụ nói đến đây thì dạ dày trào lên từng đợt.

Nhân viên phục vụ cau mặt chua chát, cảm thấy vị khách kia không dễ đối phó.

"Nhưng mà quản lý... khách phòng 103 nói muốn xem lại camera giám sát, muốn kiện khách phòng 101."

Biểu cảm của nhân viên phục vụ có chút thấp thỏm.

Quản lý nhớ lại lời căn dặn của cô gái đi cùng sếp Bùi, chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến cô ấy?

"Bảo với khách là camera bị hỏng."

Quản lý nói dối tỉnh bơ, dù gì thì kể cả Cao Điềm Hân đích thân đến đòi xem cũng không có đoạn ghi hình, vì thời điểm đó hệ thống camera không hoạt động.

"Thôi được rồi, mấy người đi xử lý đi, lát nữa tôi sẽ bồi dưỡng thêm cho."

"À, mấy đồ uống trong phòng cũng dọn sạch sẽ cho tôi."

Quản lý không muốn để khách viện bám riết chỗ đấu giá của họ.

Quản lý: "..."

"Xong rồi à?"

Bùi Lệ An tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì.

"Ừ." Lý Nhân Âm nghĩ lát, thấy thuốc có vẻ hơi mạnh, nên vì lòng nhân đạo mà nói với quản lý:

"Khách phòng 103 hình như bị đau bụng, phiền anh gọi vài nhân viên nữ vào kiểm tra, nếu cần thì đưa cô ta đến bệnh viện."

Người quản lý ngầm hiểu rằng cô và Bùi Kính là cùng phe nên lập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip