ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 103: Đạo sĩ

Cuộc đối đầu không kéo dài bao lâu, Triệu Thần Dương bàng hoàng phát hiện phía sau kẻ đang mang gương mặt của chính mình lại xuất hiện thêm một bóng người nữa.

“Không phải chứ? Những hai tên sao?” Hắn bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Đúng lúc ấy, một bàn tay đột nhiên vỗ lên vai thứ quái dị kia, giọng nói vang lên: “Ta nói này anh bạn, ngươi đang làm cái gì thế?”

Khuôn mặt tươi cười quỷ dị nọ đột ngột quay đầu lại. Phương Tri Ý bị giật mình, theo bản năng vung tay tát một cú trời giáng: “Cái thứ gì thế này!”

Theo cú tát của y, Triệu Thần Dương thấp thoáng thấy trên cánh tay y lóe lên một luồng hào quang yếu ớt, nhưng ánh sáng ấy vụt tắt rất nhanh khiến hắn cứ ngỡ mình nhìn lầm.

Cái đầu của sinh vật kia xoay vài vòng mới dừng lại, bóng đen vội vàng dùng tay vịn chặt lấy đầu lâu.

“U dạ nặng nề che nghiệp bụi, hồn về Vong Xuyên độ sai lầm... Tìm không thấy, tìm không thấy...”

Phương Tri Ý nghe rõ tiếng nỉ non ấy. Sau cú tát của y, con quỷ cũng hiện ra nguyên hình, đó là một kẻ không có mặt mũi, đang ôm đầu đi tới đi lui, nhưng không còn dám lại gần Phương Tri Ý nữa.

“Đại sư?” Triệu Thần Dương sắp khóc đến nơi, “Có xử lý được không?”

Phương Tri Ý nhíu mày, trong lòng đã có suy đoán, dù sao y cũng từng là quỷ.

“Ngươi có mang thứ gì từ ngôi miếu hoang đó về không?” Y hung tợn túm lấy cổ áo Triệu Thần Dương.

Triệu Thần Dương ngẩn ra một chút, liều mạng xua tay: “Không có, tuyệt đối không có! Ta chạy còn không kịp, sao dám lấy thứ gì?” Nói đoạn, hắn bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó: “Chu Văn! Chu Văn từng nói hắn sắp phát tài rồi!”

“Ở đâu?”

Triệu Thần Dương đưa mắt tìm kiếm xung quanh, sau đó chỉ vào gầm giường đối diện: “Chỗ đó, chỗ đó có ba lô leo núi của hắn.”

Phương Tri Ý buông hắn ra, tiến lại gần lấy chiếc bao. Con quỷ vật nỉ non kia định áp sát, nhưng y vừa giơ bàn tay lên, nó đã thức thời đứng yên cách đó hơn một mét, không dám nhúc nhích.

Tìm kiếm một hồi, một chiếc chân nến hoa sen mang theo âm khí cực nặng xuất hiện trên tay Phương Tri Ý.

“Mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Đừng nằm đó nữa, mau theo ta đi một chuyến!”

“Ngay bây giờ sao?”

Phương Tri Ý gật đầu: “Chính là lúc này, nếu không phiền phức sẽ rất lớn.”

Triệu Thần Dương dường như rất kháng cự: “Ta không đi có được không?”

Phương Tri Ý trừng mắt: “Ngươi không đi thì làm sao ta tìm được nơi đó? Hả?”

Lúc này Triệu Thần Dương mới phản ứng được là phải quay lại ngôi miếu kia, hắn lắc đầu liên tục: “Không đi, ta nhất định không đi!”

Phương Tri Ý không hề nuông chiều hắn, y đưa tay tóm lấy con Vô Diện Quỷ đang ngó nghiêng xung quanh, ấn ngay trước mặt Triệu Thần Dương: “Vậy để ta đi nhé?”

“Ta đi! Đại sư, ta đi!”

Phương Tri Ý không ngờ tiểu tử này đúng thật là một thiếu gia giàu có, kỹ năng lái xe cũng không tệ chút nào.

Trong đêm vắng, đường xá thông suốt, hai người dốc sức phóng đi, cuối cùng cũng đến được chân ngọn núi hoang vào lúc ba giờ sáng.

Vừa xuống xe, Phương Tri Ý liền dặn dò: “Từ giờ trở đi ngươi dẫn đường phía trước, đi càng nhanh càng tốt. Tuyệt đối, tuyệt đối không được quay đầu lại!”

Triệu Thần Dương đã đành nhận mệnh, đến quỷ còn từng ngồi xe của mình thì hắn còn sợ gì nữa?

“Được.”

Hắn vùi đầu leo núi một hồi lâu, tay cầm đèn pin xác nhận phương hướng. Sau khi đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip