ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Xuyên Nhanh: Cung Đấu? Bá Tổng? Hết Thảy Xéo Đi!

Chương 29. Vai ác nữ chính và người cậu ruột

Chương 29: Vai ác nữ chính và người cậu ruột

Phương Tiêu Tiêu mỉm cười nói: "Nhàn rỗi không có việc gì làm, cháu định đun sẵn nước tắm cho Nhị cữu."

Phương Tri Ý nhìn thấy sắc mặt nàng không tốt, liền nheo mắt hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Phương Tiêu Tiêu vội vàng lắc đầu: "Dạ không có gì."

"Nói!"

Phương Tiêu Tiêu run lên một cái, cúi đầu im lặng. Lúc này, tiểu nha hoàn đứng bên cạnh mới lên tiếng: "Nhị nãi nãi về rồi, vừa về đến đã ném hết đồ đạc của tiểu thư ra ngoài, còn mắng một trận tơi bời."

Nhìn vẻ mặt đầy tức tối của nha hoàn, Phương Tri Ý lại cảm thấy rất hài lòng.

"Bắt nạt nàng sao!"

Phương Tri Ý đi thẳng vào trong viện quát lớn. Chẳng bao lâu sau, cả nhà đều có mặt đông đủ, ngay cả lão tứ Phương Bảo Quốc bình thường vốn ở học đường hôm nay cũng đã trở về.

Hắn nhìn quanh một vòng, thấy mỗi người một vẻ mặt khác nhau, còn thê tử của hắn thì mặt lạnh như băng.

"Lão tử hôm nay muốn tuyên bố một chuyện!"

"Không, là hai chuyện!"

"Thứ nhất, lão tử muốn ly hôn với mụ độc phụ này!" Phương Tri Ý chỉ tay vào Lan Hoa. Sắc mặt Lan Hoa từ lạnh lùng dần chuyển sang ngỡ ngàng, không thể tin nổi.

"Ông nói cái gì? Phương Tri Ý, ông có giỏi thì lặp lại lần nữa!"

"Lão tử có nói thêm mười lần nữa cũng vẫn là như vậy! Hơi một tí là ngươi chạy về nhà ngoại, hả? Đến cả chất nữ của lão tử mà ngươi cũng dám mắng?" Phương Tri Ý trừng lớn mắt, dáng vẻ hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Phương Tiêu Tiêu có chút khiếp đảm, khẽ kéo vạt áo hắn: "Cữu cữu, bỏ đi, Nhị cữu mẫu chỉ là... chỉ là tính tình hơi nóng nảy một chút, không phải cố ý mắng cháu đâu."

"Đồ tiểu tiện nhân!" Lan Hoa giận dữ giương nanh múa vuốt.

Phương Tri Ý chỉ thẳng vào mặt nàng ta: "Ngươi dám!" Hắn vốn dĩ không muốn ra tay đánh phụ nữ.

Tiếng quát như sấm rền của hắn khiến Lan Hoa khựng lại.

"Hoặc là hòa ly, hoặc là lão tử hưu ngươi! Tự ngươi chọn đi!" Dứt lời, Phương Tri Ý không thèm nhìn nàng ta thêm một lần nào nữa.

"Chuyện thứ hai! Lão tử muốn phân gia!" Những người còn lại vốn đang đứng xem náo nhiệt, nghe thấy lời này đều sững sờ.

Ngay cả lão đại Phương Văn Thụy vốn ít khi quản chuyện gia đình cũng nhíu mày lên tiếng: "Lão nhị, chú gây gổ thế là đủ rồi, phân gia cái gì chứ? Với tính khí của chú, mấy gian cửa tiệm chia xong liệu có đủ cho chú phá tán được mấy ngày?"

Phương Tri Ý lắc đầu: "Đại ca, huynh sợ là suốt ngày nhốt mình trong thư phòng đọc sách đến ngốc luôn rồi hả? Nhà ta ngoài mặt thì chưa phân chia, nhưng thực chất từ lâu đã là thân ai nấy lo, tiền ai nấy quản rồi."

Phương Văn Thụy nghẹn lời không phản bác được.

"Dù sao ta đã quyết định như vậy, nếu các người không đồng ý, sau này tất cả đừng hòng sống yên ổn!" Phương Tri Ý một lần nữa bày ra bộ dạng lưu manh, bất cần đời của nguyên chủ.

Đại tẩu có chút cuống quýt. Nếu phân gia lúc này, lão nhị sẽ thực sự nắm chắc ba gian cửa tiệm trong tay.

"Tri Ý, chú không thể làm vậy được. Hiện tại dù nói là tiền ai nấy giữ, nhưng đại tẩu cũng đâu có để chú chịu thiệt thòi." Cung Tuệ nói xong liền quay sang nhìn lão tứ: "Bảo Quốc, mau khuyên nhủ nhị ca của chú đi!"

Phương Bảo Quốc cũng nghe loáng thoáng về những chuyện xảy ra trong nhà gần đây, nhưng y không mấy quan tâm, tâm trí chỉ đặt vào việc riêng của mình. Lúc này thấy đại tẩu lên tiếng, y vừa định mở miệng khuyên can thì Phương Tri Ý đã quay người lại, tung một cú đấm thẳng vào mặt y. Phương Bảo Quốc lảo đảo lùi lại mấy bước, đập mạnh vào tường.

Phương Tri Ý thầm reo hò trong lòng. Cuối cùng hắn cũng tìm được cơ hội đánh tên ranh con này. Trong kịch bản có một điểm bị bỏ sót, đó là Phương Tiêu Tiêu từng vài lần gặp rắc rối và đều bị Phương Bảo Quốc bắt gặp. Thế nhưng y lại cảm thấy đứa chất nữ kém mình vài tuổi này vốn dĩ hèn kém từ trong xương tủy, nên trực tiếp làm ngơ như không thấy. Dù Phương Tiêu Tiêu từ lâu đã không còn hy vọng vào người thân, nhưng sự lạnh lùng đó vẫn khiến nàng tổn thương sâu sắc.

"Tri Ý!" Phương Văn Thụy quát lên một tiếng, nhưng khi chạm phải ánh mắt hung ác của Phương Tri Ý, y đành phải nuốt cơn giận vào trong: "Được! Phân gia!"

Đứng sau lưng Phương Tri Ý, Phương Tiêu Tiêu hoàn toàn ngẩn ngơ. Tại sao chuyện lại dẫn đến nước phân gia thế này?

Ngày hôm sau, mọi thủ tục diễn ra theo đúng quy trình. Sau khi mời các bậc trưởng bối đến làm chứng và chia xong tài sản, Phương Tri Ý lập tức đưa Phương Tiêu Tiêu cùng nha hoàn Hoàng Ly rời khỏi Phương gia. Trước khi đi, hắn còn thuận tay ký thỏa thuận ly hôn với Lan Hoa. Mặc kệ nàng ta khóc lóc om sòm, hắn thuê người đưa thẳng nàng ta đi.

Nhìn bóng lưng ba người rời đi, sắc mặt những người trong viện vô cùng âm trầm. Đặc biệt là lão tứ Phương Bảo Quốc với gương mặt sưng húp, y nhìn theo họ với ánh mắt đầy thù hận.

Phương Tri Ý mua một tiểu viện mới, sắp xếp phòng ốc cho Phương Tiêu Tiêu và Hoàng Ly.

Ngồi trên ghế giữa sân, Phương Tiêu Tiêu vẫn chưa hết bàng hoàng. Nhị cữu lại vì nàng mà làm đến mức này sao? Lúc này, lớp băng giá trong lòng nàng bắt đầu tan chảy. Nếu trước đây nàng còn có chút diễn kịch, thì hiện tại nàng đã thật sự tin rằng Nhị cữu muốn tốt cho mình.

Phương Tri Ý còn bỏ tiền mời một tiên sinh dạy học đến tận nhà giảng bài cho hai cô gái, còn hắn thì mỗi ngày vẫn tiếp tục đóng vai nhị thế tổ, đi dạo khắp nơi. Người ngoài nhìn vào vẫn thấy hắn là tên hỗn đản ngày nào, có kẻ còn âm thầm đánh cược xem bao lâu thì hắn phá sạch số tài sản vừa được chia.

Thời gian thấm thoát trôi qua. Một ngày nọ, khi Phương Tiêu Tiêu cùng Hoàng Ly đi dạo phố, nàng tình cờ gặp lại Phó Đình Tu.

Chẳng biết vì lý do gì, Phó Đình Tu vừa nhìn đã thấy thiếu nữ này vô cùng động lòng người. Y chủ động tiến tới bắt chuyện, rồi bám theo mãi đến tận cửa nhà Phương Tri Ý, vừa vặn gặp lúc hắn đi chơi về.

"Tiểu tử, cút đi." Phương Tri Ý không hề khách khí với y, trong lòng thầm cảm thán cái "quy luật hấp dẫn" oái oăm này.

Phó Đình Tu nhìn Phương Tri Ý hung thần ác sát, rồi lại quay sang nhìn Phương Tiêu Tiêu với ánh mắt thâm tình trước khi rời đi.

Nhìn bóng lưng y, Phương Tri Ý biết đã đến lúc phải "tăng cường giáo dục" cho cháu gái mình.

"Dạo này tiên sinh không tới, ta cũng không ra ngoài dạo chơi nữa." Phương Tri Ý ngồi đối diện hai cô gái: "Hay là để ta kể cho các cháu nghe mấy chuyện ta nghe được ở quán trà gần đây nhé?"