ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62: Tận thế (3)

“Nghe nói gì chưa? Tiểu Phương tổng bảo dãy nhà ở đợt đầu đã hoàn thiện rồi, bảo chúng ta mau đón người nhà đến ở cùng đấy!” Một người mặc đồng phục công nhân hớn hở khoe tin.

“Đâu chỉ có vậy, bên tài vụ còn vừa phát không ít tiền thưởng xuống nữa.” Một người khác góp lời.

Lão Lý – một nhân viên kỳ cựu đã làm việc cho Phương thị nhiều năm – rít một hơi thuốc, vẻ mặt đầy lo âu: “Phương tổng lần này rốt cuộc định làm gì? Cái vùng Bắc Sơn khỉ ho cò gáy này thì có gì tốt?”

Y vốn có tình cảm sâu nặng với Phương thị, chỉ sợ công ty làm ăn thua lỗ dẫn đến phá sản. Ở cái tuổi xế chiều này, nếu công ty sụp đổ, y cũng chẳng biết đi đâu về đâu, ai còn muốn thuê một lão già như y nữa.

“Lý chủ nhiệm, ngài cứ lo xa. Ngài xem Phương tổng của chúng ta đã bao giờ chịu thua thiệt trên thương trường chưa?” Có người lên tiếng trêu chọc.

Lão Lý ném điếu thuốc xuống đất, dùng chân di nát rồi đứng bật dậy: “Được rồi, làm việc tiếp thôi.”

Lúc này, Lâm Noãn gần như phát điên. Ngày nào nàng cũng đi tìm Phương Tri Ý nhưng đều không thấy bóng dáng hắn đâu, gọi điện thoại hắn cũng không bắt máy. Cứ đà này, kế hoạch của nàng biết phải làm sao?

Mắt thấy chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày tận thế, Lâm Noãn không còn cách nào khác, đành lén lút trộm giấy tờ nhà của cha mẹ. Dưới sự hộ tống của Chu Việt, nàng tìm đến một công ty thế chấp. Dù phía công ty có chút nghi hoặc nhưng vẫn đồng ý cho nàng vay hai mươi vạn tệ. Số tiền không nhiều, lãi suất lại cao ngất ngưởng, nhưng lúc này Lâm Noãn đã chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán thiệt hơn.

Tiểu Hắc thong dong quan sát mọi hành động của Lâm Noãn, không quên tường thuật lại cho Phương Tri Ý:

“Cha mẹ nàng ta mà biết căn nhà giá tám mươi vạn bị con gái đem đi thế chấp lấy có hai mươi vạn, chắc chắn sẽ đánh gãy chân nàng ta mất.”

“Chà, cái gã Chu Việt kia đúng là kẻ lụy tình hạng nhất, thế mà dám trộm cả vàng miếng lẫn sổ đỏ của nhà mình đem ra cho nàng ta!”

“Túc chủ, bọn họ gom góp được gần năm mươi vạn tệ rồi.”

Phương Tri Ý chợt nhớ ra điều gì, hỏi lại: “Đúng rồi, nàng ta là người trọng sinh, vậy kiếp trước kết cục của cha mẹ nàng ta thế nào?”

Tiểu Hắc nhún vai đáp: “Cha mẹ nàng ta đã chết ngay từ ngày đầu tiên tận thế nổ ra.”

Trong mắt Phương Tri Ý thoáng qua một tia khinh bỉ.

Lâm Noãn cùng Chu Việt cùng nhau trốn học. Hai người mỗi ngày đều lang thang ngoài chợ và các cửa hàng bán sỉ. Vì kiếp này không có không gian trữ đồ, nàng đành dùng tiền thuê một căn tiểu viện khá ổn ở ngoại ô, sau đó thuê xe tải chở lượng lớn vật tư về đó.

Cũng chính lúc này, Lâm Noãn bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

“Túc chủ, bọn họ mua rất nhiều nước, chắc sắp tới sẽ mua thêm trái cây khô.” Tiểu Hắc giống như đang xem phim kịch tính, “Bọn họ đi về phía tiệm tạp hóa kìa… Ơ? Túc chủ, người kia trông giống ngài thật đấy… Trời ạ!”

Nó cuối cùng cũng phản ứng kịp, quay đầu lại cảnh giác nhìn hai người Lâm Noãn.

“Tri Ý, sao ông lại ở đây?” Trong mắt Lâm Noãn hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Biểu cảm này khiến Chu Việt đứng bên cạnh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Phương Tri Ý liếc nhìn nàng một cái, lạnh nhạt đáp: “Thật trùng hợp.”

“Đúng vậy,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip