Chương 72: Con hát 2
Sau khi vài người ngã xuống, Phương Tri Ý nhìn thấy Mã viên ngoại đang lẩn trốn phía sau. Hắn nở một nụ cười bi thương, nụ cười ấy tàn khốc đến mức suýt chút nữa đã khiến lão già họ Mã đứng tim mà chết.
Đúng lúc này, Phương Tú Vân bắt đầu lên tiếng. Sau khi nghe gánh trưởng kể lại mọi chuyện, nàng ta vội vàng lao ra hét lớn:
“Phương! Phương Tri Ý! Là ta! Ca ca Tri Ý! Ta chính là đứa bé gái mà năm xưa huynh đã cứu mạng đây!”
Lời vừa dứt, toàn trường im phăng phắc. Ngay cả Phương Tri Ý đang chảy huyết lệ cũng dời sự chú ý lên người nàng.
Hơi thở của Mã viên ngoại càng lúc càng dồn dập: “Khó trách Mã gia những năm gần đây liên tiếp gặp vận rủi, hóa ra nghiệt chủng nhà ngươi vẫn còn sống trên đời!”
Thủy tụ của Phương Tri Ý bỗng nhiên siết chặt rồi hất mạnh về phía trước. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Phương Tú Vân lại dang hai tay chắn ngang. Thủy tụ dừng lại giữa không trung, Phương Tri Ý ngơ ngác nhìn nữ tử mà mười tám năm trước hắn đã đánh đổi mạng sống để cứu về. Ngay cả Mã viên ngoại đang hoảng loạn cũng cảm thấy bất ngờ.
“Ca ca Tri Ý, trong kịch bản vẫn nói oan hồn phải hướng thiện, huynh không thể tiếp tục hại người nữa!”
Phương Tri Ý thẫn thờ nhìn nữ tử cũng đang mặc đồ hóa trang kia, trong lòng nhất thời trống rỗng.
Tận dụng cơ hội này, Mã viên ngoại âm thầm ra hiệu. Năm đó lão sai người giả dạng đạo tặc sát hại vị đạo sĩ kia nhưng vẫn giữ lại pháp khí. Lúc này, quản gia đã mang pháp khí tới, ném ra một chiếc Trấn Hồn Linh. Tiếng chuông vang lên khiến Phương Tri Ý cảm thấy phiền muộn, hắn bắt đầu hoài nghi chính mình nên không hề né tránh. Tuy nhiên, khi linh đang đập trúng người, Phương Tri Ý vẫn bình an vô sự. Một kẻ phàm phu tục tử muốn dùng pháp khí thu phục lệ quỷ, quả thực là chuyện nực cười.
Hắn chỉ là không hiểu, lẽ nào bản thân thật sự đã sai?
Thế nhưng dưới đài lại có tiếng quát lớn: “Lệ quỷ chớ có hại người!” Một đạo sĩ trẻ tuổi từ trong đám đông lao ra, tay cầm pháp bảo giao đấu với Phương Tri Ý. Dù không địch lại nhưng hắn hoàn toàn có thể chạy thoát, song đúng lúc đó Phương Tú Vân lại lên tiếng:
“Để muội niệm Vãng Sanh kinh cho huynh nhé, buông bỏ thù hận được không?”
Phương Tri Ý khựng lại, bị đạo sĩ nắm lấy sơ hở, trực tiếp thu phục vào trong bình sứ.
Đoạn ký ức tiếp theo hiện ra, Phương Tú Vân ở lại trấn Thanh Hòa. Nhờ hành động bảo vệ Mã viên ngoại, lão già họ Mã cảm thấy nhận một đứa con gái cũng tốt nên đã đưa nàng ta về nhà, đổi tên thành Mã Tú Vân.
Nàng ta trở thành đại thiện nhân nức tiếng gần xa, sau đó còn theo chân vị đạo sĩ trẻ kia tu đạo. Khắp các thôn trấn đều ca tụng câu chuyện nàng lấy đức báo oán, xua đuổi lệ quỷ. Mã Tú Vân vui vẻ tận hưởng sự sùng bái của người đời, lập thề trước đám đông sẽ bảo vệ thái bình cho một phương. Nhiều năm trôi qua, số oan hồn chết dưới tay nàng ta không đếm xuể, nàng ta thực sự trở thành một “Bồ Tát sống”, thậm chí còn được dân chúng dựng tượng thờ phụng.
Còn Phương Tri Ý đã tiêu tán từ nhiều năm trước. Một lệ quỷ u mê, không thể đầu thai cũng chẳng thể báo thù, bị phong ấn trong bình sứ lạnh lẽo cho đến khi tan biến hoàn toàn.
Phương Tri Ý thở hắt ra một hơi: “Ta đi, lần này sao giống như đang xem
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền