Chương 862: Du côn (2)
“Phải đó, ca ca ta là vị đại hiệp đỉnh thiên lập địa, hạng chuột nhắt như ngươi mà cũng dám hãm hại huynh ấy! Mau nói, là kẻ nào sai bảo ngươi?” Giang Tuyết cũng đứng bên cạnh phụ họa, “Đám Ma giáo các ngươi chỉ giỏi dùng dăm ba cái thủ đoạn hạ lưu!”
Phương Tri Ý bật cười, trong đầu hắn thoáng hiện lên hình ảnh những người láng giềng cũ mà mình từng quen biết.
“Đại hiệp? Ngươi cũng xứng sao? Sợ là ngươi đã quên những người ở Dương Thành vì các ngươi mà chết rồi chứ? Ma giáo? Các ngươi còn ghê tởm hơn cả Ma giáo!” Gương mặt Phương Tri Ý trở nên dữ tợn.
Giang Cố Thành khẽ nhíu mày như đang suy tư, hồi lâu sau y mới hừ lạnh một tiếng: “Chỉ vì cái lý do nực cười đó mà ngươi muốn hãm hại ta?”
“Lý do nực cười? Giang đại hiệp, mạng của ngươi là mạng, còn mạng của bọn họ thì không phải chắc? Ta nhổ vào!”
“Ca, đừng nói nhảm với hắn nữa, đập chết hắn đi!” Giang Tuyết đầy vẻ ngang ngược thúc giục.
Ngay trong lúc đó, Phương Tri Ý vung tay phóng ra ám khí. Hắn chỉ mong có thể kéo Giang Cố Thành theo xuống suối vàng, coi như cũng toại nguyện. Thế nhưng chênh lệch thực lực quá lớn, Giang Cố Thành chẳng cần nhúc nhích cũng dễ dàng đánh rơi ám khí.
“Một kẻ xuất thân du côn như ngươi mà cũng đòi khuấy động cả giang hồ sao?” Giang Cố Thành khinh miệt đến cực điểm.
Anh em họ vốn muốn bắt sống Phương Tri Ý để ép hắn đính chính sự thật. Thế nhưng không ai ngờ được, gã du côn này lại cương quyết chọn cách cắn lưỡi tự tận. Hắn muốn Giang Cố Thành cả đời phải mang danh s·át h·ại Thiên Cơ lão nhân.
Chỉ có điều, sự việc lại không đơn giản như hắn tưởng. Sau khi hắn chết, Giang Cố Thành lạnh lùng xách thủ cấp của hắn xông thẳng vào phân đà Già Thiên Giáo. Dưới sự hiệu triệu của y, không ít môn phái danh môn chính phái vì muốn chia phần lợi lộc cũng lần lượt kéo đến, thiêu rụi toàn bộ phân đà trong biển lửa.
Cái tên Phương Tri Ý truyền khắp giang hồ, danh tiếng đại hiệp của Giang Cố Thành lại càng được đẩy lên cao, còn Phương Tri Ý mãi mãi chỉ là một kẻ tiểu nhân phản diện trong những cuốn thoại bản.
Tiểu Hắc bỗng lên tiếng: “Còn một chuyện khá thú vị đây.”
Phương Tri Ý nhìn nó.
“Nguyên chủ cũng có chút đầu óc, hắn đã đem chuyện này kể cho một lão hiệp khách trên giang hồ. Vị Thất Tuyệt lão hiệp khách này tuy võ công bình thường nhưng tính tình cực kỳ cương trực. Sau khi Phương Tri Ý chết, lão đã độc hành đến Giang Nam Giang gia để đòi lại công đạo, không phải vì nguyên chủ mà vì những bách tính vô tội ở Dương Thành. Giang gia cảm thấy mất mặt nên đã đánh đuổi lão đi, nhưng Thất Tuyệt không bỏ cuộc mà liên tục đeo bám Giang Cố Thành. Hắn vì giữ thanh danh nên không dám làm gì lão, nhưng sự phiền nhiễu đó khiến Giang Tuyết sinh lòng oán hận, cuối cùng ả đã hạ độc chết lão hiệp khách.”
“Chuyện này được xử lý rất sạch sẽ, không ai biết Thất Tuyệt cũng chết dưới tay bọn họ.”
“Đầu óc đủ dùng? Đủ cái rắm! Một kẻ du côn không lo làm việc của du côn, lại học đòi làm gậy quấy phân heo.” Phương Tri Ý mắng một câu, “Cuối cùng còn khiến người khác bị vạ lây.”
“Ta thấy hắn cũng khá đấy chứ, làm được đến mức này đã là ghê gớm lắm rồi.” Tiểu Hắc bênh vực, “Ngươi cũng đừng nói người ta là gậy quấy phân heo.”
“Ngươi thử nghĩ kỹ xem, hắn là gậy quấy phân heo, vậy đám
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền