ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 884: Hiệu trưởng 3

Âm thanh đột ngột truyền đến khiến tất cả mọi người sững sờ, kinh ngạc nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Phương Thừa Hàn khẽ mở đôi mắt đang nhắm nghiền. Khi thấy bóng dáng quen thuộc kia, hắn thoáng chút kích động, nhưng nghĩ đến những gì mình đã phải chịu đựng suốt mấy ngày qua, hắn lại đầy mặt oán hận quay đầu đi chỗ khác.

“Phương Tri Ý? Ngươi... sao ngươi vào được đây?” Hồng Ngạn Văn là người đầu tiên phản ứng lại, gã nghi hoặc nhìn đối phương.

“Đi bộ vào thôi.” Phương Tri Ý sải bước tới trước mặt gã, nhàn nhạt nói: “Xem ra, các ngươi rất tận tình chiếu cố nhi tử ta.”

Sắc mặt Hồng Ngạn Văn thay đổi rất nhanh, gã cười xòa: “Ai nha, đây hoàn toàn là hiểu lầm. Thừa Hàn đêm qua không ngủ được lại đi leo tường, chúng ta chẳng qua là sợ trò ấy gặp chuyện không may, nên mới tiểu trừng đại giới một chút.”

Gã liếc mắt nhìn tên thủ hạ đang cầm gậy gỗ, ra hiệu cho hắn mau chóng thu lại, rồi quay sang Phương Tri Ý nói tiếp: “Ngươi muốn tới thăm hài tử thì cũng nên gọi điện hẹn trước chứ, sao lại tự ý xông vào? Bảo vệ ở cổng không...”

Phương Tri Ý quay đầu nhìn Phương Thừa Hàn, ngắt lời: “Cổng có hai tên phế vật đó sao? Ta nói thật, an ninh trường học rất quan trọng, tìm hai kẻ vô dụng canh cửa như vậy quả là trò đùa.” Dứt lời, hắn tùy tiện ném một chiếc bộ đàm xuống đất.

Hồng Ngạn Văn nhận ra ngay, đó chính là bộ đàm chuyên dụng của trường mình.

“Cái đó...” Gã còn định nói thêm gì nữa.

Nhưng Phương Tri Ý không thèm để ý đến gã, trực tiếp đi tới trước mặt đứa nhi tử hờ của mình.

Lúc này Phương Thừa Hàn mới quay đầu lại. Bị nhốt cả đêm khiến toàn thân hắn đau nhức khó chịu, vừa thấy Phương Tri Ý, nỗi oán hận trong lòng đột ngột bộc phát.

“Ngươi còn biết đường đến đây sao? Có phải ngươi sợ không g·iết được ta thì không thể tìm nữ nhân khác kết hôn sinh con đúng không?”

Phương Tri Ý nhíu mày: “Thật là thiếu giáo dục.” Hắn giơ tay lên.

Mọi người xung quanh đều đinh ninh Phương Thừa Hàn sẽ ăn một bạt tai, nhưng theo một tiếng động thanh thúy vang lên, tên huấn luyện viên đang giữ Phương Thừa Hàn lại bị đánh cho xoay vòng, ngã nhào xuống đất.

“Mẹ nó, ta chưa dạy ngươi phải biết lễ phép sao?” Phương Tri Ý vừa mắng vừa bồi thêm một cước. Một tên tráng hán khác chưa kịp phản ứng đã bị hắn đá văng ra xa hai mét.

“Phương Tri Ý, ngươi làm cái gì vậy?” Hồng Ngạn Văn bừng tỉnh, phẫn nộ quát hỏi.

Phương Tri Ý liếc nhìn gã: “Làm gì ư? Quản giáo hài tử mà thôi.” Nói đoạn, trước sự kinh ngạc của mọi người, hắn từ trong ống tay áo rút ra một nhành trúc nhỏ nhẵn bóng.

“Dù nói thế nào, tiểu tử này cũng là nhi tử ta. Ta đánh được, nhưng các ngươi thì không.”

Dứt lời, nhành trúc trong tay hắn quất xuống. Phương Thừa Hàn khựng lại hai giây rồi ôm mông nhảy dựng lên. Nhành trúc mảnh này quất vào mông, cảm giác đau đớn còn dữ dội hơn cả đánh nhau!

Cứ như vậy, toàn thể học sinh và huấn luyện viên đều đứng nhìn Phương Tri Ý cầm nhành trúc đuổi theo quất Phương Thừa Hàn. Phương Thừa Hàn từ cứng đầu chuyển sang yếu thế, cuối cùng oà khóc nức nở.

“Nhát này là vì ngươi ức hiếp đồng học.”

“Nhát này là vì ngươi chống đối lão sư.”

“Nhát này là vì ngươi không biết tôn kính sư trưởng.”

“Nhát này là vì ngươi lãng phí tiền của lão tử!”

Phương Thừa Hàn không hiểu nổi. Từ nhỏ đến lớn Phương Tri Ý

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip