ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Chương 105. Đồ tiện tỳ này cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung

Chương 105: Đồ tiện tỳ này cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung

Nhã Thi thấy sắc mặt Trương Tuyết Nhạn không vui, vội đưa mắt ra hiệu cho tiểu nha đầu bưng hộp đồ ăn vào. Chính nàng rửa tay rồi bày biện các món lên bàn giường, múc nửa bát cơm đặt trước mặt Trương Tuyết Nhạn.

Trương Tuyết Nhạn lạnh lùng nhìn qua các món trên bàn rồi bĩu môi nói:

"Cái nhà này càng ngày càng nghèo, xem đồ ăn ít ỏi như cho mèo ăn vậy."

Nhã Thi vội cười giải thích:

"Đồ ăn đựng trong hộp mang lên, bớt đi chút để khỏi đổ."

Trương Tuyết Nhạn hừ lạnh:

"Em không cần bênh vực chúng. Ta biết bọn này đều là loại nâng cao đạp thấp. Chúng thấy Nhị Gia mấy tháng không tới thăm ta, từng đứa đều sinh lòng khi dễ ta, ngay cả bọn dưới bếp cũng dám giỡn mặt. Nhớ hồi ta mới đến, ta đòi ăn má cá, chúng chẳng phải hớn hở dùng mấy chục con cá làm cho ta đó sao."

Nhã Thi múc canh đặt trước mặt Trương Tuyết Nhạn, cười làm lành:

"Họ đâu dám khi dễ di nãi nãi. Người chỉ đòi ăn gân om hải sâm, mà nhà bếp ngoài món đó còn mang lên cả canh gà tổ yến, vẫn chu đáo như xưa đấy ạ."

Trương Tuyết Nhạn nghe vậy mới dịu lại, ăn nửa bát canh rồi bĩu môi:

"Tổ yến tuy không tệ, nhưng canh đã nguội, chắc đưa cho Nhị Nãi Nãi trước, thừa mới cho ta."

Nhã Thi cười nói:

"Họ đâu dám phá vỡ quy củ. Hay để em đặt lên bếp lò trong sân hâm nóng lại cho di nãi nãi?"

Trương Tuyết Nhạn lắc đầu:

"Thôi, trời nóng thế này cũng chẳng ăn nổi đồ nóng."

Nói rồi cô ta ăn hết hơn nửa phần thức ăn thừa của Ngọc Kỳ.

Buông đũa xuống, trong lòng cảm thấy sảng khoái hơn nhiều, trên mặt cũng lộ vẻ tươi cười:

"Đúng là đói bụng thì ăn gì cũng ngon, hôm nay ta ăn nhiều hơn ngày thường đến nửa bát cơm."

Mọi người đều cười khen phải.

Ăn uống no nê, Trương Tuyết Nhạn ngả người trên sập. Nhã Thi rót trà dâng lên, Trương Tuyết Nhạn uống một ngụm rồi vẫy tay bảo:

"Nhị Gia cứ không đến thăm ta thế này cũng không phải cách. Em mau nghĩ cách giúp ta, phải làm sao để Nhị Gia đến đây vài lần mới được."

Nhã Thi khó xử đáp:

"Hiện giờ ban ngày Nhị Gia không ở thư phòng tiền viện thì cũng ở viện của Nhị Nãi Nãi, chúng ta dù muốn tìm cớ mời Nhị Gia đến đây cũng chẳng được."

Trương Tuyết Nhạn nghe vậy không khỏi nổi giận:

"Thật quá đáng! Ta chỉ cần liếc mắt nhìn Nhị Gia, Nhị Nãi Nãi đã trừng mắt nhìn ta. Nhị Gia đâu phải của riêng một mình nàng ta, có quyền gì mà độc chiếm trong phòng?"

Nhã Thi thấy cô ta nói không phải, vội can ngăn. Trương Tuyết Nhạn thấy thế càng thêm tức giận, ngồi thẳng người chỉ vào Nhã Thi mắng:

"Đồ tiện tỳ này cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung! Theo hầu bên ta không lo nghĩ cách giúp, suốt ngày chỉ lo Nhị Nãi Nãi vui lòng. Ta nói làm nàng ta không vui thì sao nào, có giỏi thì đuổi ta ra khỏi đây đi!"

Mắng xong thấy Nhã Thi ủy khuất rơi nước mắt, bèn cười lạnh:

"Đừng làm bộ tội nghiệp, ở đây ta không dung được em đâu, mau chạy đến viện kia liếm gót chân Nhị Nãi Nãi đi."

Các tiểu nha đầu trong phòng thấy ngay cả Nhã Thi cũng bị mắng, đều vội vàng nín thở lẻn ra ngoài.

Trong lúc đó, Ưu Ca cười tiến lên nói:

"Di nãi nãi đừng nóng giận nữa, vì người khác mà tức đến phát điên thì không đáng."

Trương Tuyết Nhạn trừng mắt nhìn Nhã Thi, rồi quay sang Ưu Ca: "Em vốn lanh lợi, mau

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip