ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Chương 182. Ta thấy việc này thành rồi đấy

Chương 182: Ta thấy việc này thành rồi đấy

Sáng sớm, Khương Ngọc Xuân đến thỉnh an lão thái thái. Lão thái thái vỗ nhẹ tay nàng, lại hỏi hôm qua ngủ có ngon không, ăn uống có quen không.

Khương Ngọc Xuân cười đáp:

"Lão thái thái cứ yên tâm. Cháu dâu vào cửa nhà họ Chu thì là người nhà họ Chu, chỉ có ở ngoài mới ngủ không yên, ăn không ngon, làm sao ở nhà lại không quen được. Huống chi thái thái còn cho cháu dâu Tố Nhi, càng khiến cháu dâu phải chăm chỉ hơn."

Lão thái thái nghe vậy, biết Tố Ngọc đã đổi tên thành Tố Nhi, liền lấy từ trong hộp trên giường ra một thỏi bạc, gọi tiểu nha đầu đưa cho Tố Nhi, dặn:

"Hãy hầu hạ Nhị Gia, Nhị Nãi Nãi cho tốt."

Tố Nhi tạ ơn rồi vẫn đứng một bên.

Khương Ngọc Xuân cười đáp:

"Lão thái thái thích là tốt rồi."

Đang trò chuyện vui vẻ, bỗng lão thái thái hứng lên, đợi Vân Vụ từ Phật đường trở về liền bảo lấy hộp trang sức của mình, tự tay chọn một đôi vòng tay phỉ thúy, lại chọn cả bộ trang sức kim ngọc cho Khương Ngọc Xuân.

Vân Vụ cười nói:

"Đây đều là đồ lão thái thái yêu quý, có thể thấy lão thái thái thật lòng thương Nhị Nãi Nãi, lấy cả đồ quý giá nhất ra tặng."

Khương Ngọc Xuân vội nói đùa:

"Được nhiều đồ tốt thế này, chỉ sợ tối cháu dâu ngủ cũng cười thành tiếng mất."

Câu nói ấy khiến lão thái thái cười không ngớt, chỉ vào nàng nói:

"Nếu cháu thật sự ngủ mà cười thành tiếng, bà sẽ cho cháu đồ tốt mỗi ngày."

Khương Ngọc Xuân đáp:

"Đây là lời lão thái thái nói đấy. Vân Vụ, tối nay em qua phòng ta nghe tiếng cười nhé, để mai ta còn xin lão thái thái đồ tốt."

Vừa dứt lời, các nha đầu hầu hạ bên dưới đều không nhịn được cười. Vân Vụ sợ lão thái thái cười đau bụng, vừa quỳ xuống xoa bụng cho lão thái thái, vừa trêu ghẹo:

"Vậy Nhị Nãi Nãi phải chia nô tì một nửa mới được."

Khương Ngọc Xuân nghe vậy làm vẻ mừng rỡ:

"Ta thấy việc này thành rồi đấy."

Lão thái thái chọc nhẹ trán Vân Vụ cười nói:

"Con bé này, cũng theo Nhị Nãi Nãi trêu ta."

Vân Vụ mím môi cười, tay vẫn nhẹ nhàng xoa bụng lão thái thái.

Lão thái thái cười một hồi rồi mới dịu lại, nói với Khương Ngọc Xuân:

"Thôi được, bên bà cũng đã thỉnh an xong, cháu đi thăm thái thái đi. Biết cháu còn phải đi các phòng khác nữa, bà cũng không giữ cháu lại lâu. Đợi cháu đi hết một lượt, trưa lại đến đây ăn cơm nhé."

Khương Ngọc Xuân nghe vậy liền đứng dậy, cười nói:

"Vậy trưa cháu dâu sẽ qua đây nói chuyện với lão thái thái."

Rồi tự tay rót chén trà, mới cáo từ ra về.

Ra khỏi cổng viện, Khương Ngọc Xuân vừa hay gặp Vu thị của tam phòng đang chậm rãi đi tới. Thấy Khương Ngọc Xuân từ trong viện ra, Vu thị vội tiến lên cười nói:

"Hôm nay muội lại đến muộn, đều tại Hoành ca nhi quấy phá. Tối qua nó nháo đến nửa đêm mới chịu ngủ, sáng nay lại không chịu dậy, muội mới vừa lo cho nó xong."

Nói rồi bế Hoành ca nhi từ tay nhũ mẫu, dỗ dành:

"Hoành ca nhi mau nhìn này, đây là nhị bá mẫu, hôm qua con đã gặp rồi, còn nhớ không?"

Hoành ca nhi từ lòng Vu thị ngó sang Khương Ngọc Xuân, khẽ gọi: "Nhị bá mẫu!" rồi lại vùi đầu vào lòng Vu thị, không biết là buồn ngủ hay ngại ngùng.

Khương Ngọc Xuân cười xoa đầu Hoành ca nhi, nói với Vu thị:

"Đệ muội mau vào đi, chỗ này có gió, đừng để trẻ bị lạnh."

Vu thị dạ một tiếng, mắt liếc qua hộp Tư Cầm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip