Chương 233: Mua thuyền và muối lậu
Vương Trung Bình nghe xong bực bội nói:
"Được rồi được rồi, con biết rồi."
Nói xong lại không muốn ở nhà nữa, nhấc chân đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi đầu ngõ, liền thấy một tên du côn trong vùng tên Lý Toàn Phúc tiến đến, cười nịnh nọt:
"Vương gia, tôi đang định đi tìm ngài đây, gặp được ngài, thật là trùng hợp, đi đi đi, theo tôi đến lầu Tụ Phúc uống rượu nào."
Vương Trung Bình liếc nhìn gã, cười như không cười, nói:
"Ồ, cậu mời tôi uống rượu à? Sao, phát tài rồi à?"
Lý Toàn Phúc vội vàng cười nịnh:
"Có một con đường phát tài, nhưng còn phải nhờ Vương gia giúp đỡ một tay, nào, chúng ta vào quán rượu nói chuyện."
Vương Trung Bình đang rảnh rỗi chán chường, bèn thuận theo lời đi với gã vào lầu Tụ Phúc.
Sau ba tuần rượu năm lượt thức ăn, Vương Trung Bình vừa xỉa răng vừa duỗi chân, liếc nhìn Lý Toàn Phúc:
"Tôi đã ăn no uống say rồi, giờ nên nói về chuyện phát tài đi."
Lý Toàn Phúc vội nói:
"Mấy hôm trước, tôi uống rượu trong thành, gặp lại một người bạn cũ nhiều năm không gặp. Tôi hỏi hắn đang bận việc gì, hắn bảo đang theo chủ nhân buôn lậu muối. Tôi biết đây là chuyện phát tài, vội hỏi xem có thể dẫn theo tôi không, dù sao tôi cũng rảnh rỗi. Hắn bảo phát tài cũng phải xem mệnh, chủ nhân của hắn vừa mua hai vạn cân muối, vui quá uống say, trượt ngã gãy mất chân. Huynh trưởng của chủ nhân nghe tin đến, định đưa đệ đệ về quê dưỡng bệnh, nhưng toàn bộ gia sản đều đổ vào muối cả rồi nên hai huynh đệ bàn bạc định bán rẻ cả thuyền lẫn muối. Tôi nghe nói, giá còn rẻ hơn cả muối quan. Bạn tôi nhờ tìm người mua, nói nếu thành công sẽ thưởng bạc, tôi nghĩ đến Vương gia nên đã nhận lời. Nếu việc này thành, Vương gia cũng phải thưởng tôi một hai lượng chứ?"
Vương Trung Bình cười lạnh:
"Cậu tham lam thật, nhưng hàng thế nào còn phải xem đã. Hôm nay cậu qua đó nói trước một tiếng, ngày mai tôi sẽ đi xem thuyền, kiểm muối và thương lượng giá cả."
Lý Toàn Phúc vội vàng đồng ý, lại rót rượu mời. Vương Trung Bình xua tay:
"Hôm nay đã say rồi, không uống nữa."
Rồi thuận tay ném một miếng bạc vụn lên bàn, cười nói:
"Cậu bình thường có làm ăn buôn bán gì đâu, tôi sao có thể uống rượu của cậu được, bữa này coi như tôi mời."
Lý Toàn Phúc thấy miếng bạc vụn ít nhất cũng được một hai lượng, mừng đến nỗi mắt long lanh, cúi người cảm tạ, miệng liên tục tuôn ra những lời nịnh hót.
Vương Trung Bình đắc ý cười lớn, vẫy tay rồi lảo đảo bước đi.
Ngày hôm sau, buổi sáng Lý Toàn Phúc quả nhiên đến tìm Vương Trung Bình, nói là đến nhà ông chủ họ Trâu uống trà, thỏa thuận giá cả rồi đi kiểm tra hàng và xem thuyền. Vương Trung Bình nhanh chóng chuẩn bị, theo Lý Toàn Phúc đến một tiểu viện ở phía nam thành. Chủ nhân của tiểu viện này họ Trâu, hiện đang nằm nghỉ vì gãy chân, huynh trưởng của ông ta là Trâu Ngôn ra mặt thay. Hai bên thương lượng, cuối cùng thỏa thuận giá hai văn tiền một cân muối. Trâu Ngôn dẫn họ ra bến tàu xem thuyền, năm chiếc thuyền lớn mới tám phần, giá thị trường ít nhất cũng bảy tám mươi lượng bạc một chiếc. Vương Trung Bình đồng ý mua với giá tổng cộng hai trăm sáu mươi lượng. Hai người lại đi xem muối trong kho, đều là muối ăn thượng hạng. Vương Trung Bình thầm tính toán, mỗi cân muối của mình còn rẻ hơn mua từ quan phủ một văn, tuy việc mua thuyền sẽ tiêu tốn phần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền