Chương 236: Bà nói vậy mà không biết xấu hổ sao?
Mẹ Vương đợi cả ngày chưa gặp được con gái lớn, bụng đói cồn cào, bèn cất giọng khàn đặc:
"Ông chỉ biết lo cho con trai con gái của ông thôi, không thấy tôi khát đến sắp chết à? Đợi cả ngày chưa gặp được con gái ông, cơm trưa cũng chưa được ăn nữa."
Bà hừ lạnh một tiếng.
Thấy vậy, cha Vương vội vàng xuống bếp múc một bát mì thừa. Mẹ Vương lúc này cũng chẳng thèm chê mì dính bết lại, hai ba miếng là ăn sạch bát mì nguội ngắt. Cha Vương lại bưng tới một chén trà, bà cũng một hơi uống cạn sạch, lúc này mới mở miệng nói:
"Chẳng hiểu sao con gái lớn cứ viện cớ này nọ, lúc bảo thân thể không khỏe, lúc bảo bận rộn, ngay cả cổng trong cũng không cho vào. Tôi thấy nó cũng vô tâm quá, vừa mới được giúp đỡ xong đã quay lưng làm ngơ."
Cha Vương vội kêu lên:
"Nó vốn thương đệ đệ từ nhỏ, biết đệ đệ gặp chuyện sao có thể bỏ mặc được?"
Mẹ Vương hừ lạnh nói:
"Tôi đã nhờ người nhắn rằng đệ đệ nó gặp chuyện rồi mà nó vẫn không chịu gặp tôi. Tôi thấy rõ rồi, có khi nó còn chẳng quan tâm đến Trung Bình bằng tôi ấy chứ. Bình thường nói ngọt như đường có ích gì, gặp chuyện mới biết lòng người."
Nghe vậy, ông lão bồn chồn đi quanh phòng hai vòng rồi nói:
"Hôm nay phủ của họ có lẽ có chuyện gì đó nên không tiện đón tiếp. Ngày mai bà lại thử đến xem sao."
Mẹ Vương hừ lạnh:
"Vì con trai ông mà thân già này vất vả đi cầu xin con gái ông, còn bị đuổi về. Nó đã chẳng thương đệ đệ, tôi cũng không cần phí sức nữa. Ngày mai tôi không đi đâu, ông thích thì tự đi."
Ông lão nghe vậy liền nổi giận, tiến lên tát một cái:
"Bà dám không đi? Nếu con trai chết trong nhà lao, xem sau này bà trông cậy vào ai."
Kể từ khi thành thân đến nay, đừng nói là tát tai, ngay cả nói to trong nhà cha Vương cũng không dám. Mấy năm về trước, khi mẹ Vương quyết định bán khuê nữ, cha Vương cũng đành chịu, vậy mà giờ lại dám động thủ với bà.
Mẹ Vương nghẹn một bụng tức giận cuối cùng cũng bộc phát, bà nhảy chân trần xuống đất, thuận tay nhặt chiếc giày dưới đất rồi quất vào người ông lão, vừa đánh vừa mắng:
"Con trai con gái của bà vợ ngắn số trước kia của ông, tôi vất vả nuôi nấng lớn khôn, chẳng được hưởng phúc đã đành, ngày nào cũng phải dọn dẹp rắc rối."
Cha Vương tức giận đập đùi, mắng lại:
"Bà nói vậy mà không biết xấu hổ sao? Mỗi tháng con gái chẳng phải đều mang bạc về nhà đó sao? Mấy tháng trước con trai kiếm được tiền, chẳng phải đã cho bà mua xiêm y, đồ trang sức đó sao? Sao giờ bà lại trở mặt không nhận người như vậy?"
Mẹ Vương nghe xong cũng nổi giận cãi lại: "Mấy năm nay ông chẳng có nghề ngỗng gì ra hồn, nếu con gái lớn không mang tiền về, nhà ta lấy gì mà ăn? Con trai lại là đứa ham ăn, động một tí là đòi ăn thịt, ông thì ngày nào cũng uống rượu, chẳng lẽ trông chờ tôi đi ăn xin à? Con trai vừa mới kiếm được chút bạc, chưa kịp sắm áo ấm đã đem hết đi mua thuyền, đổi thành muối lậu, chẳng những không để lại cho nhà vài lượng bạc mà còn tự mình sa lưới, trông chờ vào hai lão già này đi vớt hắn ra. Còn con gái ông bắt tôi đứng chờ ngoài cổng ba canh giờ, không cho tôi một chén nước, một miếng cơm, nó thật sự coi mình là di nãi nãi rồi sao? Đừng quên,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền