ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Chương 254. Ngươi hầu hạ thái thái gần mười năm, sao còn nói ra lời buồn cười thế?

Chương 254: Ngươi hầu hạ thái thái gần mười năm, sao còn nói ra lời buồn cười thế?

Tố Vân đang ở trong phòng, bỗng nghe thấy tiếng Liễu Nhi gọi ngoài cửa. Tố Vân nghe vậy, sắc mặt hơi khó coi, nhưng không dám đắc tội với nha hoàn bên cạnh Nhị Nãi Nãi, đành buông lược, cùng Liễu Nhi đi đến phòng Nhị Nãi Nãi.

Khi Tố Vân đến phòng Khương Ngọc Xuân, Chu Thiên Hải đã ở đó. Chu Thiên Hải thấy Tố Vân đến, không đợi ả ta hành lễ, nói thẳng:

"Giờ ngươi đã lớn tuổi, lại là người được mẫu thân yêu quý, cũng đến lúc bàn chuyện hôn sự rồi."

Tố Vân mặt ửng hồng, hành lễ đáp:

"Tố Vân nguyện để Nhị Gia làm chủ."

Chu Thiên Hải nhìn ả ta, hạ mi mắt nói:

"Nhà diêm thương nọ có tiệm vàng bạc, chưởng quầy ở đó mới mất vợ năm ngoái vì bệnh, để lại hai trai một gái, muốn cưới vợ kế. Ngươi là người được mẫu thân yêu quý, nếu gả bừa cho kẻ tầm thường, mẫu thân cũng không đồng ý. Chưởng quầy kia tuy lớn tuổi hơn và đã có con cái, nhưng ở thành Dương Châu vẫn có tiếng tăm, gả ngươi cho hắn ta cũng không coi là hạ thấp ngươi. Việc hôn nhân này ngươi thấy thế nào?"

Tố Vân nghe được lời này, như bị sét đánh giữa trời quang, lập tức quỳ xuống khóc lóc nói:

"Thái thái đưa tiện tỳ đến Dương Châu là để hầu hạ Nhị Gia, tiện tỳ không dám trái ý thái thái, xin Nhị Nãi Nãi đừng gả tiện tỳ đi."

Khương Ngọc Xuân thấy ả ta bỗng nhắc đến mình, khẽ cười nói:

"Đây vốn là ý của Nhị Gia, ta cũng mới biết. Vả lại, Nhị Gia coi trọng ngươi nên mới dày công tự mình chọn cho ngươi một mối phu quân. Ngươi chớ phụ lòng Nhị Gia đã dành trọn tâm huyết vì ngươi."

Tố Vân lắc đầu khóc lóc:

"Thái thái đã giao tiện tỳ cho Nhị Gia, tiện tỳ là người của Nhị Gia. Xin Nhị Nãi Nãi rủ lòng thương, cho tiện tỳ ở lại bên Nhị Gia, tiện tỳ nhất định sẽ thành thật hầu hạ Nhị Gia, Nhị Nãi Nãi, tuyệt đối sẽ không tranh sủng với Nhị Nãi Nãi."

Khương Ngọc Xuân đang uống nước, nghe vậy phun nước ra, Ngọc Kỳ vội lấy khăn lau cho nàng. Khương Ngọc Xuân cũng lau miệng, không nhịn được cười:

"Ngươi hầu hạ thái thái gần mười năm, sao còn nói ra lời buồn cười thế?"

Tố Vân suy nghĩ lại mới nhận ra lời mình nói thật không ổn. Ả ta vốn muốn xóa bỏ nghi ngờ của Nhị Nãi Nãi, không ngờ vì quá gấp gáp lại nói ra lời đáng chê cười, mặt đỏ bừng, nước mắt chảy dài.

Khương Ngọc Xuân nói:

"Nhị Gia cũng vì tốt cho ngươi, ngươi về suy nghĩ kỹ, ngày mai lại đến đây gặp ta."

Chu Thiên Hải lạnh lùng nói:

"Việc này ta đã hứa, không cần bàn thêm, ngươi về chuẩn bị đi."

Tố Vân nghe xong, đành gật đầu, che mặt khóc chạy ra ngoài.

Tố Vân về phòng khóc lớn một hồi. Sau khi lau nước mắt, ả vẫn không nghĩ ra cách nào để thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Nếu báo tin về Huy Châu, e rằng tin đến nơi ả ta đã xuất giá, huống chi ả ta chỉ là nha hoàn, quản sự trong nhà làm sao cho ả ta gửi tin. Nhưng nếu thật gả cho chưởng quầy kia, những tham vọng xưa kia chẳng thành trò cười? Tố Vân trăm mối tơ vò, cuối cùng nhớ ra một người có thể giúp mình.

Cùng lúc ấy, Lý di nương đang ngồi tựa giường đọc sách. Thấy Băng Mai vào thưa:

"Di nãi nãi, Tố Vân đến."

Lý di nương ngơ ngác gật đầu:

"Cho nàng ta vào."

Băng Mai do dự giây lát, khẽ tiến vài bước, ghé vào tai Lý di nương nói nhỏ: "Tiểu tỳ nghe

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip