ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Chương 259. Phiên ngoại người một nhà hạnh phúc

Chương 259: Phiên ngoại người một nhà hạnh phúc

Từ khi tin Khương Ngọc Xuân mang thai truyền ra ngoài, luôn có những diêm thương muốn lôi kéo, lấy lòng, kết giao với Chu Thiên Hải, gửi đến phủ đủ loại mỹ nữ. Nhưng Chu Thiên Hải đều từ chối, ngay cả những cơ thiếp do Tổng thương gửi đến cũng bị chàng gửi trả. Lâu dần, cả thành Dương Châu đều biết phu thê diêm thương Chu Thiên Hải tình sâu nghĩa nặng, chuyện Chu Thiên Hải vì vợ mà từ chối mỹ nhân đã trở thành giai thoại một thời.

Buổi sáng, Khương Ngọc Xuân vuốt đầu Minh Nguyệt, dịu dàng nhìn các con ăn sáng. Lúc ấy, Chu Thiên Hải từ phòng trong bước ra, đúng lúc bắt gặp cảnh này. Niên ca nhi trông thấy cha trước tiên, vội đặt điểm tâm xuống, đứng dậy gọi: "Phụ thân."

Khương Ngọc Xuân nghe vậy, đứng dậy quay đầu cười nói:

"Hôm nay không có việc gì gấp, sao chàng không ngủ thêm chút nữa?"

Chu Thiên Hải đáp:

"Tối qua không ăn gì, sáng sớm đã đói bụng."

Liễu Nhi vội lấy nước hầu hạ rửa mặt. Chu Thiên Hải rửa mặt xong liền ngồi xuống bên cạnh Niên ca nhi. Điệp Nhi dâng bát đũa sạch, rồi múc cháo.

Chu Thiên Hải bưng bát uống một ngụm cháo, tiện tay lấy một chiếc bánh bao nhỏ đưa cho Niên ca nhi bên cạnh, hỏi:

"Con hiểu hết bài giảng của tiên sinh chứ? Đã thuộc bài hết chưa?"

Niên ca nhi cắn một miếng bánh bao, cười hì hì:

"Phụ thân cứ kiểm tra con là biết."

Chu Thiên Hải nói:

"Chiều mai cha sẽ kiểm tra bài vở tháng này của con."

Rồi quay sang Vũ ca nhi nói:

"Vũ ca nhi, chiều mai con đem chữ viết tháng này cho cha xem nhé."

Vũ công tử đáp: "Vâng."

Rồi không nhịn được nói thêm:

"Tiên sinh bảo chữ con có tiến bộ ạ."

Chu Thiên Hải nghe vậy cười ha hả, gật đầu khen ngợi:

"Có tiến bộ là tốt, để lát nữa cha xem kỹ nhé."

Khương Ngọc Xuân liếc mắt nhìn Chu Thiên Hải, nói:

"Thôi được rồi, ăn cơm đàng hoàng đi, chuyện bài vở ăn xong hãy nói."

Chu Thiên Hải vâng dạ, cúi đầu ăn cơm không đề cập nữa.

Sau khi hai cậu con trai ăn xong liền đi học với tiên sinh, hai cô con gái ở trong phòng mẹ chơi khăn và nghe kể chuyện trên sập. Khương Ngọc Xuân và Chu Thiên Hải ngồi bên cạnh trên ghế uống trà.

Khương Ngọc Xuân hỏi:

"Giờ chàng đã là Tổng thương, có được giấy phép buôn muối của Ngô Tổng thương trước đây, chàng định phân phối cho các tiểu thương buôn muối như lệ thường năm ngoái hay có kế hoạch mới?"

Chu Thiên Hải uống một ngụm trà, mím môi nói:

"Hiện nay việc giao dịch giấy phép muối tại hội quán Huy Châu của nhà ta đã thành thông lệ, tiểu thương buôn muối đến hội quán Huy Châu mua giấy phép. Những người đồng hương Huy Châu có chút vốn liếng, có thể cho họ nhiều giấy phép hơn."

Khương Ngọc Xuân mím môi nói:

"Chàng lên làm Tổng Thương, e rằng sau này càng ít rảnh lo việc nhà."

Chu Thiên Hải lắc đầu cười:

"Những ngày vất vả nhất đã qua rồi, chức Tổng Thương đã đến tay, hội quán Huy Châu ngày càng lớn mạnh, sau này ta sẽ nhàn nhã tự tại bên nàng và các con, sống những ngày yên bình là được."

Khương Ngọc Xuân liếc nhìn chàng với nụ cười trách yêu. Chu Thiên Hải nhẹ nhàng đặt tay lên tay nàng, nhìn vào mắt nàng, khẽ nói: "Ngọc Xuân, ta chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày ta có thể hạnh phúc đến thế này. Nhớ ba năm đầu sau khi cưới, tình cảm vợ chồng ta nhạt nhẽo, mười mấy ngày gặp nhau một lần cũng chưa chắc đã nói được vài câu. Dù có nhiều cơ thiếp xinh đẹp, nhưng ta luôn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip