ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 76: Tâm sự

Chu Thiên Hải bước vào phòng, tiện tay đóng cửa lại, ngăn những người thừa ở ngoài. Vừa vào phòng, Khương Ngọc Xuân đã nằm nghiêng trên giường, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Chu Thiên Hải ngồi xuống giường, kéo tay Khương Ngọc Xuân cười nói:

"Vừa ăn cơm xong đã nằm, coi chừng đầy bụng đấy."

Khương Ngọc Xuân gạt tay hắn ra. Chu Thiên Hải thấy vẻ cô đơn trên mặt nàng, trong lòng chợt lo lắng, ôm nàng vào lòng, hạ giọng hỏi:

"Sao bỗng dưng lại giận thế, ai chọc giận nàng vậy?"

Khương Ngọc Xuân vùi đầu vào ngực hắn lắc nhẹ:

"Không ai chọc giận thiếp cả."

Chu Thiên Hải cúi đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng vén tóc mai trên mặt nàng, dịu dàng hỏi:

"Vậy nàng buồn vì cớ gì?"

Khương Ngọc Xuân thở dài, thoát khỏi vòng tay hắn, ngồi thẳng dậy, cười gượng:

"Không có gì. Tâm trạng nữ nhân vốn thất thường, chẳng lẽ Nhị Gia không biết sao."

Chu Thiên Hải do dự một lát mới mở lời:

"Nàng biết ta là đại lão gia vốn vụng về, nếu lỡ làm phật lòng Nhị Nãi Nãi, mong nàng tha thứ cho ta."

Nói rồi đứng dậy thi lễ.

Khương Ngọc Xuân thấy lời hắn nói không đâu vào đâu, không nhịn được bật cười. Chu Thiên Hải thấy vậy cũng cười theo:

"Được rồi, cười thế này là không giận nữa."

Nói rồi ngồi xuống nghiêm túc hỏi:

"Vừa nãy nàng rốt cuộc làm sao vậy?"

Khương Ngọc Xuân thoáng chốc muốn nói thẳng tâm sự, bảo với hắn rằng nàng không thích chia sẻ phu quân với nữ nhân khác. Nhưng vừa định mở lời lại thôi: Dù sao người đàn ông trước mắt cũng là người lớn lên ở thời cổ đại, có tư tưởng phong kiến thâm căn cố đế. Trong suy nghĩ của chàng, nam nhân có vợ có thiếp là chuyện bình thường, nếu nàng nói thẳng, ngược lại sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ phu thê vừa mới hòa hoãn. Khương Ngọc Xuân do dự một lát, mới thở dài:

"Trước kia thiếp thấy Diên Hồng biết tiến biết lui, Tuyết Nhạn dịu dàng đáng yêu, có các nàng làm bạn, thiếp cũng rất vui. Nhưng gần đây trải qua nhiều chuyện như vậy, nào là thiếp sảy thai, nào là công việc của Nhị Gia bị người ta tính kế, thiếp không thể không nghi ngờ các nàng ấy. Dù sao cũng là người từ phủ khác đưa tới, được nuôi nấng từ nhỏ, tuy bây giờ là người của chàng nhưng lòng chưa chắc đã hướng về chàng. Thiếp cứ cảm thấy để hai người đó trong nhà không ổn chút nào."

Chu Thiên Hải gật đầu:

"Ta hiểu điều đó, chỉ là hiện giờ chưa thể đuổi các nàng đi được. Nàng hãy nhẫn nại thêm một thời gian nữa."

Khương Ngọc Xuân nói:

"Chính vì hai nàng ấy có chỗ dựa ở phía sau nên mới dám táo bạo đấu đá suốt ngày. Thiếp thấy lạ là Trương Tuyết Nhạn dạy thế nào cũng không biết quy củ, ở viện của thiếp mà dám xem mình như chủ nhân. Theo lý, người học diễn phải khôn khéo chứ, chưa từng thấy ai vô lễ đến thế. Học mấy tháng mà không có chút tiến bộ nào, đánh cũng đánh rồi, phạt cũng phạt rồi, vẫn chẳng thấy hiệu quả gì."

Chu Thiên Hải nói:

"Nàng ta chỉ cậy mình có chút danh tiếng thôi. Nàng xem, sau này ta sẽ không để ý đến nàng ta nữa, bỏ mặc nàng ta hai năm, xem nàng ta có thành thật không."

Khương Ngọc Xuân cười lạnh:

"Sợ rằng chưa kịp đợi nàng ta thành thật, chúng ta đã bị ánh mắt oán hận của nàng ta nhấn chết mất."

Chu Thiên Hải nghe vậy cười lớn, trêu chọc đụng vai Khương Ngọc Xuân:

"Té ra nàng đang ghen đấy à."

Khương Ngọc Xuân bị vạch trần tâm sự, đỏ mặt quay đi "hừ" một tiếng.

Chu Thiên Hải thấy vậy càng cười ngặt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip