Chương 161
Nguyễn Linh và Diệp Cảnh Trì nhìn nhau một cái, từ gương mặt của người đàn ông cũng có thể nhìn ra một chút ngỡ ngàng. Rõ ràng, Diệp Cảnh Trì cũng không ngờ cô lại nói trúng, thật sự có bảo vệ đến "bắt" họ. Trong lòng Nguyễn Linh lại không hề lo lắng, ngược lại còn thấy hơi phấn khích. Cô chớp mắt, đột nhiên nói với Diệp Cảnh Trì:
"Chúng ta chạy đi?"
Chờ Diệp Cảnh Trì phản ứng lại, Nguyễn Linh đã nhanh chóng quét tầm nhìn xung quanh một lượt, sau đó kéo tay anh chạy về hướng đường chính. Diệp Cảnh Trì khựng lại một chút, nhưng rồi cũng thực sự bị cô kéo đi. Hai người nhanh chóng đi lên bậc thang đến con đường lớn bên hồ, Nguyễn Linh nhìn thấy ngã ba trước mặt, chân cô dừng lại. Lúc nãy họ tới đây là đi theo hướng nào nhỉ? Tiếng của Diệp Cảnh Trì vang lên bên tai: "Bên phải." Nguyễn Linh không do dự, lập tức kéo Diệp Cảnh Trì đi theo hướng bên phải. Ngoài tai có gió thổi qua, Nguyễn Linh có một ảo giác, cảm thấy mình giống như một con gà vừa mới thoát khỏi lồng, vừa vui vẻ vừa tự do. Khoảng nửa phút sau, Nguyễn Linh không còn nghe thấy tiếng loa nữa. Cô quay đầu nhìn Diệp Cảnh Trì, chậm rãi giảm tốc độ, dừng lại bên cạnh một tòa nhà.
Chưa đợi cô hỏi, Diệp Cảnh Trì đã lên tiếng:
"Có lẽ họ sẽ không đuổi theo nữa."
So với Nguyễn Linh đang thở hổn hển, giọng nói của người đàn ông vẫn bình tĩnh, không nghe thấy tiếng thở dốc rõ ràng. Có vẻ như anh thường xuyên tập thể dục, lượng vận động này đối với anh không thành vấn đề. Nguyễn Linh sững sờ:
"Sao anh biết được?"
Cô vừa hỏi vừa nhìn xung quanh, tìm một chiếc ghế dài bên đường ngồi xuống. Diệp Cảnh Trì cũng ngồi xuống bên cạnh cô, giọng nói trầm ổn giải thích:
"Theo truyền thống của đại học S, trường hợp này chỉ nhắc nhở, sẽ không truy cứu."
Nguyễn Linh chớp mắt:
"Vậy lúc nãy em kéo anh chạy, sao anh không nói với em?"
Khóe môi Diệp Cảnh Trì ẩn chứa ý cười:
"Em cũng không cho anh cơ hội để nói."
Thấy Nguyễn Linh trừng mắt nhìn anh, Diệp Cảnh Trì lại chậm rãi nói:
"Hơn nữa... anh thấy em có vẻ rất thích cảm giác chạy trốn."
Nguyễn Linh theo bản năng muốn phản bác, nhưng trong lòng có một giọng nói đang nói cho cô biết, hình như Diệp Cảnh Trì nói không sai. Đúng là cô rất hưởng thụ. Bốn mắt nhìn nhau một lát, Nguyễn Linh nhịn không được bật cười. Nghĩ đến vừa rồi cô lôi kéo người đàn ông nghiêm trang này "chạy trốn" ở mí mắt của bảo vệ, mà anh cũng phối hợp với cô chạy đi một nước, Nguyễn Linh liền cảm thấy buồn cười.
"Diệp Cảnh Trì..."
Nguyễn Linh vừa cười vừa nói:
"Em nói xem bộ dạng chạy trốn của chúng ta vừa rồi, lỡ như bị nhận ra, có phải danh tiếng một đời của anh ở đại học S đã bị em hủy hoại không?"
Diệp Cảnh Trì nhìn cô, mặt lộ vẻ bất đắc dĩ. Nguyễn Linh không ngừng cười:
"Bạn học tinh anh của đại học đại lão trong giới, lại bị bắt gặp hôn môi bạn gái ở bên hồ, còn bị bảo vệ dùng loa nhắc nhở, ngẫm lại cũng rất buồn cười."
Diệp Cảnh Trì lắc đầu, sửa lại:
"Không phải bạn gái, là vợ."
Nguyễn Linh liếc anh một cái, không nói tiếp. Bây giờ cô còn chưa cảm thấy là một người vợ, trong lòng Nguyễn Linh, bọn họ vừa mới phát triển đến giai đoạn yêu đương. Nếu nhất định phải định nghĩa, có thể ngay cả thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt cũng chưa, vẫn chỉ là giai đoạn đầu của tình yêu. Nhưng Diệp Cảnh Trì đã cố chấp với cách xưng hô này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền