Chương 165
Khi Phương Tiểu Dĩnh chỉnh sửa xong những bức ảnh được chọn thì đã gần đến giờ ăn tối.
Nguyễn Linh nhìn qua thành phẩm cuối cùng, đưa tay ra với Phương Tiểu Dĩnh:
"Vậy từ giờ chúng ta sẽ là đồng nghiệp rồi."
Phương Tiểu Dĩnh vui vẻ bắt tay cô:
"Không dám không dám, tớ vẫn sẽ gọi cậu là sếp, dù sao cậu cũng là người trả lương cho tớ."
Nguyễn Linh cũng không khách sáo:
"Cũng được, cậu cứ gọi cho tiện."
Gần đây cô không có tiến hành quảng bá rầm rộ, nhưng hàng ngày studio vẫn liên tục nhận được một số đơn chụp ảnh, khách hàng gần nhất hẹn chụp vào ngày hôm sau.
Nguyễn Linh trầm ngâm một lúc, nói:
"Vậy ngày mai khi tớ chụp cho khách hàng, cậu cũng đến giúp một tay nhé, coi như là thời gian thử việc."
Phương Tiểu Dĩnh nở nụ cười:
"Không thành vấn đề, thưa sếp!"
Nguyễn Linh nhìn đồng hồ, hỏi cô ấy:
"Cậu đi về thế nào?"
Phương Tiểu Dĩnh:
"Vẫn như lúc đến, đi tàu điện ngầm thôi."
Nguyễn Linh:
"Nhà cậu gần không?"
Phương Tiểu Dĩnh báo một địa chỉ.
Nguyễn Linh suy nghĩ một lúc, đề nghị:
"Hay để tớ bảo tài xế đưa cậu về luôn nhé? Hướng đi của hai chúng ta giống nhau, chỉ là nhà cậu hơi xa một chút."
Tính cách Phương Tiểu Dĩnh rất hào sảng, nghe vậy không chút do dự mà gật đầu:
"Được thôi, vậy cảm ơn sếp nhé!"
Nguyễn Linh gửi cho tài xế nhà mình một tin nhắn.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, mười phút sau, chuông cửa căn hộ reo lên.
Trong mắt Nguyễn Linh hiện lên một chút ngạc nhiên, đứng dậy.
Trước đây khi chú Vương đến đón cô, đến nơi đều sẽ gửi tin nhắn trước, nếu cô không kịp trả lời thì mới gọi điện.
Nói chung, sẽ không trực tiếp lên gõ cửa.
Khi mở cửa, Nguyễn Linh nhướng mày:
"Sao anh lại đến đây?"
Dáng vẻ của Diệp Cảnh Trì hơi sững lại, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc váy của cô trong nửa giây, sau đó mới thu lại ánh mắt, khẽ đáp:
"Vừa hay lúc này cũng tan làm, tiện đường qua đón em."
Nguyễn Linh hỏi:
"Vậy chú Vương thì sao? Không phải sẽ để ông ấy chạy đến một chuyến uổng công ư."
Diệp Cảnh Trì:
"Yên tâm, ông Hà đã báo với ông ấy rồi."
Nguyễn Linh gật đầu.
Cô nhớ ra còn có một người ở trong studio, bèn quay lại nhìn.
Phương Tiểu Dĩnh vừa thu dọn đồ đạc, lúc này đi tới, mặt đầy vẻ ngạc nhiên:
"Sếp à, tài xế nhà cậu... cũng đẹp trai quá đi!"
Nguyễn Linh: "..."
"Không phải." Cô giải thích:
"Anh ấy là..."
Diệp Cảnh Trì mỉm cười:
"Tôi là chồng của cô ấy."
Nguyễn Linh liếc mắt nhìn anh một cái.
Phương Tiểu Dĩnh sửng sốt:
"Ồ, sếp... ừm... cậu... à..."
Thường ngày Phương Tiểu Dĩnh rất hoạt bát, nhưng lúc này lại ấp úng, không biết nên xưng hô thế nào.
Không nghĩ ra cách gọi, Phương Tiểu Dĩnh khẽ ho một tiếng, bỏ qua việc xưng hô: "Chào anh!"
Diệp Cảnh Trì khẽ gật đầu.
Nguyễn Linh giới thiệu sơ về Phương Tiểu Dĩnh cho Diệp Cảnh Trì biết, sau đó lại nói:
"Vừa rồi em đã mới đồng ý sẽ đưa cô ấy về nhà."
Nói xong, Phương Tiểu Dĩnh vội vàng xua tay:
"Không cần không cần! Sếp à, cậu đừng lo cho tớ, tớ tự đi tàu điện ngầm về được rồi!"
Phương Tiểu Dĩnh tuy rất thích nhận sự giúp đỡ của người khác, nhưng cũng không phải là người vô ý tứ.
Người ta đã có chồng đến đón, một nhân viên như cô ấy, tất phải nhanh chóng thể hiện rằng mình không muốn làm bóng đèn.
Nói xong, Phương Tiểu Dĩnh chào tạm biệt hai người rồi nhanh chóng chạy đi.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì, trách móc:
"Anh lại khiến em thất hứa nữa rồi."
Diệp Cảnh Trì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền