ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 173

Dù chỉ là hai mươi phút lái xe mà lần đầu tiên Diệp Cảnh Trì cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Anh liếc nhìn ghế lái phía trước, cơ thể của tài xế rõ ràng cứng đờ. Trong suốt nhiều năm làm việc cho nhà họ Diệp, tài xế cũng chưa bao giờ thấy cảnh tượng như vậy.

Diệp Cảnh Trì tiến lại gần Nguyễn Linh hơn một chút, nhưng lại không làm theo ý cô. Anh cất giọng trầm thấp, thì thầm bên tai cô:

"Chờ chút nữa, sắp đến nhà rồi."

Nguyễn Linh không hiểu:

"Tại sao phải đến nhà mới được hôn?"

Diệp Cảnh Trì: "..."

Cuối cùng, xe cũng dừng lại trước biệt thự của nhà họ Diệp.

Trên thực tế, suốt quá trình đó Nguyễn Linh cũng không có ngủ say hoàn toàn. Cảm nhận được mình dường như đang được Diệp Cảnh Trì bế xuống xe, cô còn đang mơ màng suy nghĩ, tình trạng hiện tại có vẻ quen thuộc. Trước đây, có phải Diệp Cảnh Trì cũng ôm cô về phòng như vậy không? Nhưng lúc này đây, mọi thứ trong đầu cô đều như thể bị một tấm vải nửa trong suốt che phủ, mờ mờ ảo ảo không thể nhìn rõ. Trong cơn mê man, Nguyễn Linh cũng không quên ôm chặt lấy cổ Diệp Cảnh Trì, đề phòng mình bị rơi xuống.

Diệp Cảnh Trì bé Nguyễn Linh lên như anh từng làm trước đó.

Lúc về nhà đã rất muộn, nhưng Diệp Hủ vẫn đang đợi ở phòng khách. Thấy hai người họ như vậy, Diệp Hủ khẽ giật mình. Nhìn chằm chằm vào bố mình trong hai giây, cuối cùng Diệp Hủ mới chợt tỉnh táo lại, vội vàng quay người lên lầu. Nhìn theo bóng lưng của Diệp Hủ, Diệp Cảnh Trì thở dài, lại tiếp tục đi.

Cô nhận ra mình đã được Diệp Cảnh Trì ôm về phòng ngủ, đặt lên chiếc giường mềm mại.

Diệp Cảnh Trì hỏi cô:

"Có khát không? Muốn uống chút nước chứ?"

Uống rượu xong, rất dễ bị khát nước.

Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì với vẻ mông lung trong chốc lát, rồi mới chậm rãi trả lời: "Muốn."

Diệp Cảnh Trì đứng dậy.

Nguyễn Linh gọi lại anh:

"Anh đi đâu?"

Diệp Cảnh Trì: "..."

Nguyễn Linh cau mày, giọng điệu có chút trách móc:

"Ở cạnh em thêm một lúc đi, sao lại vội vàng như thế?"

Diệp Cảnh Trì bất lực quay lại, ngồi xuống mép giường.

Nguyễn Linh hài lòng nhìn anh một cái, sau đó lại nắm chặt lấy tay Diệp Cảnh Trì, dường như sợ anh nhân lúc mình không để ý mà bỏ đi.

Diệp Cảnh Trì cứ như vậy, phối hợp với cô, im lặng ngồi bên cạnh cô.

Một lúc lâu sau, Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì, tự tin nói:

"Em muốn uống nước."

Diệp Cảnh Trì: "..."

Nhiều năm qua, cũng là lần đầu tiên Diệp Cảnh Trì phải đối mặt với một người phụ nữ say rượu. Nhớ lại cách đây không lâu cô đã tự tin nói với anh rằng cô sẽ không say, Diệp Cảnh Trì có chút thở dài. Có vẻ như sự điềm tĩnh trước đây của cô vào lúc say rượu chỉ là giả, chẳng qua là cô uống chưa đủ nhiều thôi.

Nghĩ ngợi một lúc, Diệp Cảnh Trì khẽ nói:

"Chờ một phút, anh rót nước xong sẽ quay lại ngay, được không?"

Nguyễn Linh nhìn anh chằm chằm trong vài giây. Cuối cùng, cô thả tay anh ra, gật đầu: "Được."

Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì, nhìn anh đứng dậy đi ra khỏi phòng. Khi bóng dáng người đàn ông biến mất, cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nhìn chằm chằm vào vị trí cửa phòng.

Một phút sau, Diệp Cảnh Trì lại xuất hiện. Thấy cô nhìn chằm chằm vào cửa không nhúc nhích, Diệp Cảnh Trì hơi sững sờ, sau đó ánh mắt trở nên dịu dàng, bất lực.

Diệp Cảnh Trì đặt cốc nước lên tủ đầu giường:

"Trước tiên ngồi dậy uống nước đã nhé?"

Nguyễn Linh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip