Chương 185
Nguyễn Linh nhìn đồng hồ. Chuyến bay bị trễ cộng nửa tiếng lái xe, đã gần nửa đêm rồi.
Nghĩ đến việc tối nay sắp sửa ngủ chung giường với Diệp Cảnh Trì, Nguyễn Linh vẫn có chút mất tự nhiên. Chỉ là kể từ khi chuyển đến biệt thự, cô đã ngủ cả hai phòng ngủ ở tầng hai, nhưng chưa bao giờ ngủ chung giường với Diệp Cảnh Trì.
Nguyễn Linh nghĩ, có lẽ ý của Diệp Cảnh Trì thực sự chỉ đơn giản là ngủ thôi. Dẫu trông Diệp Cảnh Trì cũng rất mệt mỏi, nếu muốn làm gì, có lẽ cũng chẳng còn sức lực.
Do dự một lúc, Nguyễn Linh hỏi anh:
"Anh muốn ngủ bên trái hay bên phải?"
Diệp Cảnh Trì khẽ cười.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì một cách khó hiểu. Câu nói này của cô có gì buồn cười sao?
Nguyễn Linh hỏi:
"Anh cười gì vậy?"
Diệp Cảnh Trì khẽ lắc đầu, giọng nói dịu dàng:
"Em chọn trước đi."
Nguyễn Linh "ừ" một tiếng, do dự một giây sau nói:
"Vậy em ngủ bên cửa sổ đi."
Cô thích cảm giác thức dậy có thể nhìn thấy ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa sổ.
Diệp Cảnh Trì khẽ nói: "Được."
Nguyễn Linh đã rửa mặt xong, cô bò lên giường, suy nghĩ một chút, lại kéo chăn đắp lên người.
Sau đó cô nhìn về phía Diệp Cảnh Trì:
"Bây giờ anh không ngủ sao?"
Diệp Cảnh Trì lộ vẻ dịu dàng, khóe mắt mang theo ý cười: "Ngủ."
Nguyễn Linh nhìn người đàn ông lên giường, nằm ở bên cạnh mình.
Sự thật là đột nhiên sát bên có thêm một người khác phái, khiến Nguyễn Linh lại có chút mất tự nhiên mà kéo chăn lên. Cô nghĩ, quả thật vẫn rất không quen.
Những động tác thân mật khi yêu đương là một chuyện, nhưng nằm chung một giường thì hoàn toàn là một loại cảm giác khác.
Nhất là bầu không khí yên tĩnh, vi diệu hiện tại, tựa như chỉ cần một động tác hoặc là câu nói tùy ý cũng sẽ phá vỡ sự cân bằng.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì một hồi, không nhịn được tìm đề tài:
"Tơ máu trong mắt anh... trông rõ quá."
Diệp Cảnh Trì hơi giật mình, ngón tay dài nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm.
"Mấy ngày nay ngủ hơi ít."
Anh nặng nề nói.
Nguyễn Linh tò mò hỏi:
"Tối qua anh ngủ bao lâu?"
Diệp Cảnh Trì trầm ngâm vài giây.
Nguyễn Linh bổ sung:
"Không được gạt em."
Diệp Cảnh Trì lộ vẻ bất đắc dĩ, nói thật:
"Ngủ từ một giờ rưỡi, sáu giờ hai mươi thì thức dậy."
Nguyễn Linh nhanh chóng tính toán một chút, cảm thán:
"Vậy chẳng phải còn chưa đến năm tiếng sao?"
Diệp Cảnh Trì ngầm thừa nhận.
Nguyễn Linh lại hỏi:
"Vậy hôm trước thì sao?"
Diệp Cảnh Trì suy tư một lát:
"Không nhớ rõ lắm, có lẽ là khoảng hai ba tiếng."
Nguyễn Linh: "..."
Hai ngày ngủ tổng cộng chưa đầy tám tiếng, vậy nên chẳng có gì phải lạ khi Diệp Cảnh Trì trông mệt mỏi như vậy. Trong tình trạng này, anh có thể đi công tác hai ngày, rồi lại bay về nhà ngay đêm, quả thật có thể coi là siêu nhân.
Diệp Cảnh Trì nhìn vẻ mặt muốn nói lại không dám nói của Nguyễn Linh, khẽ cong khóe môi, giọng điệu có chút bất đắc dĩ:
"Cũng hết cách rồi, ai bảo tối qua có người cứ ôm chặt lấy anh, không cho anh ngủ."
Nguyễn Linh: "..."
Cô thử thăm dò:
"Tối em say rượu... thật sự cứ bám lấy anh không buông sao?"
Sau khi Diệp Cảnh Trì đi công tác, Nguyễn Linh đã suy nghĩ lại vô số lần về đêm hôm đó, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể nhớ thêm được gì nữa. Đối với cô, duy nhất có thể chứng minh đêm đó là có thật, chính là hai dấu hôn đỏ rực trên ngực và sau tai của cô.
Diệp Cảnh Trì trầm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền