ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 189

Cho nên, hôm nay thức dậy với cơ thể đau nhức, Nguyễn Linh vẫn quên bẵng đi mất. Dáng vẻ này của Diệp Cảnh Trì, quả thực quá mức kích thích.

Nguyễn Linh không nhịn được, trực tiếp hôn lên khóe môi anh.

Hôn một giây, cô lại lùi lại, cười toe toét nhìn anh: "Ngon quá."

Ánh mắt của Diệp Cảnh Trì hơi tối lại.

Anh nghiêng người, muốn bắt chước lại nụ hôn ấy.

Bỗng có tiếng động vang lên từ cửa ra vào.

Lúc Diệp Hủ bước vào phòng khách, cậu nhìn thấy Nguyễn Linh và Diệp Cảnh Trì đang ngồi trên ghế sofa cùng nhau.

Hai người ngồi rất gần nhau, tuy không có hành động thân mật nào, nhưng ngôn ngữ cơ thể giữa họ lại có một loại cảm giác thân mật khó diễn tả.

Diệp Hủ cũng không thể giải thích được, chỉ là cảm giác không giống như trước kia.

Nếu điều này vẫn chưa chứng minh được vấn đề gì thì——

Vậy thì sau khi nhìn thấy Diệp Hủ đi vào, hai người lập tức tách ra, hành động này có ý nghĩa che giấu rất rõ ràng.

Diệp Hủ: "..."

Cậu thiếu niên nói rất nhanh:

"Con chỉ đi lấy đồ thôi, xong con đi ngay!"

Nói rồi, Diệp Hủ chạy vụt lên cầu thang.

Cậu còn cố tình đi đường vòng tránh xa hai người đang ngồi trên ghế sofa, như thể nếu đi gần một chút, sẽ kích hoạt bẫy gì đó vậy.

Nguyễn Linh: "..."

Phải nói, trải nghiệm này khiến cô có cảm giác như bị bắt quả tang khi làm chuyện xấu, mà đã lâu rồi cô không có cảm giác này.

Diệp Hủ có lẽ chỉ thực sự đi lấy đồ.

Hai phút sau, Diệp Hủ từ trên lầu xuống.

Tới tầng một, cậu thiếu niên chậm bước chân lại.

Đến khi xác nhận Diệp Cảnh Trì và Nguyễn Linh chỉ đang ngồi bình thường trên ghế sofa, cậu mới bước ra ngoài.

Nguyễn Linh nghi ngờ, nếu không vì bắt buộc phải đi qua phòng khách thì Diệp Hủ chắc chắn sẽ đi đường vòng.

Nếu biệt thự có sân sau gì đó, có thể Diệp Hủ đã leo tường ra ngoài để trốn tránh họ.

Khi đi qua chỗ hai người đang ngồi trên ghế sofa, Diệp Hủ nói một câu

"Tới tối con về"

, sau đó giống như có người đuổi theo phía sau mà nhanh chóng ra khỏi cửa.

Nhìn thấy Diệp Hủ vội vàng rời đi, Nguyễn Linh có chút buồn cười.

Liệu sau này có phải Diệp Hủ sẽ luôn ngượng ngùng như vậy khi ở trước mặt hai người họ không?

Nguyễn Linh nhìn về phía Diệp Cảnh Trì:

"Cũng tại anh đột nhiên muốn hôn em, Diệp Hủ bị dọa sợ chạy mất rồi."

Về việc nụ hôn đó là do cô bắt đầu, đương nhiên là cô sẽ bỏ qua.

Diệp Cảnh Trì cũng có vẻ hơi bất đắc dĩ.

Tuy nhiên, anh vẫn nói với giọng dịu dàng:

"Sau này Diệp Hủ sẽ dần quen thôi."

Nguyễn Linh:

"Quen cái gì?"

Diệp Cảnh Trì mỉm cười, đột nhiên nhanh chóng hôn lên khóe môi cô một cái.

Sau khi hôn rất nhẹ nhàng, Diệp Cảnh Trì mỉm cười:

"Quen như này."

Nguyễn Linh lườm anh.

Diệp Cảnh Trì bình tĩnh nói:

"Sau này ở phòng khách, anh sẽ chú ý chừng mực. Tuy nhiên, mức độ thế này thì Diệp Hủ vẫn nên học cách chấp nhận."

Nguyễn Linh: "..."

Người ta nói, người như Diệp Cảnh Trì một phút đã có giá mấy trăm triệu, khiến Nguyễn Linh có cảm giác mình đã lãng phí rất nhiều tiền.

Diệp Cảnh Trì bật cười:

"Hôm nay việc quan trọng nhất, chính là ở bên cạnh em."

Nguyễn Linh chớp mắt:

"Vậy anh có muốn ăn một miếng không?"

Diệp Cảnh Trì cười:

"Em nỡ không?"

Nguyễn Linh lộ vẻ mặt nghiêm túc:

"Vốn dĩ là anh tự mua về mà, cho anh nếm một miếng cũng là lẽ đương nhiên."

Nói rồi, Nguyễn Linh cầm thìa nâng lên một miếng bánh nhỏ,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip