Chương 192
Khi mở mắt ra, trời đã gần tối.
Nguyễn Linh sững sờ một lúc lâu, mới nhận ra mình dường như đã ngủ từ chiều đến tối.
Cô với tay lấy điện thoại trên đầu giường, nhìn thời gian, phát hiện đã hơn sáu giờ.
Nguyễn Linh lật người, nằm ngửa trên giường, nhìn lên trần nhà.
Có lẽ là nhờ mấy tiếng đồng hồ "hôn mê" trên giường, cơn đau trên người cô không nặng thêm.
Nguyễn Linh hít một hơi thật sâu, cẩn thận di chuyển cơ thể từ trên giường.
Nguyễn đi đến phòng tắm, khi nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương, cô lập tức choáng váng.
Ngoài những vết hôn mới xuất hiện trên ngực, ngay cả phía trước cổ cũng có thêm một vết đỏ.
Trừ khi dùng quần áo hoặc khăn gì đó để che kín cổ, nếu không thì không che được.
Nguyễn Linh chỉ suy nghĩ một giây, đã quyết định bỏ mặc, không che đậy.
Dù sao bây giờ vẫn là mùa hè, cô cứ giả vờ mình bị muỗi cắn là được.
Nguyễn Linh dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, sau đó lại súc miệng.
Khi đi ra khỏi phòng tắm, phòng ngủ vừa lúc vang lên tiếng gõ cửa.
Nguyễn Linh nói một tiếng "vào đi".
Người đứng ở cửa không phải là người giúp việc, mà là Diệp Cảnh Trì.
Diệp Cảnh Trì nhìn Nguyễn Linh với vẻ thận trọng:
"Cơm tối xong rồi."
Nguyễn Linh đoán rằng Diệp Cảnh Trì đến để gọi cô ăn tối, liền đáp: "Ừ."
Sau một giấc ngủ ngon, tâm trạng cô tốt hơn nhiều, mà "oán khí" đối với Diệp Cảnh Trì cũng giảm đi một chút.
Nguyễn Linh liếc anh: "Chuyện gì?"
Diệp Cảnh Trì ôn tồn nói:
"Anh đã bảo bếp làm thịt kho tàu và trứng, còn có cải xanh và canh đậu phụ mà em thích."
Nguyễn Linh: "Ừ."
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, phản ứng cũng đặc biệt ngắn gọn, kiệm lời.
Diệp Cảnh Trì do dự một giây, gần như cẩn thận hỏi cô:
"Vậy anh đưa em xuống nhà ăn nhé?"
Cuối cùng Nguyễn Linh không nhịn được mà sụp đổ khí thế, khóe môi hơi nhếch lên.
Cũng hết cách rồi, đã từng thấy khí thế Diệp Cảnh Trì ngút trời, bây giờ nhìn anh như vậy thật khó mà không cười được.
Thấy cô cười, khuôn mặt căng thẳng của Diệp Cảnh Trì cũng được thả lỏng phần nào.
Nguyễn Linh nhìn anh một cái: "Đi thôi."
Đến phòng ăn ngồi xuống, Nguyễn Linh nhìn một lượt các món ăn trên bàn, động tác dừng lại.
Diệp Cảnh Trì lập tức hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Nguyễn Linh: "..."
Thông thường nếu chỉ có cô và Diệp Cảnh Trì ở nhà thì nhà bếp thường sẽ chuẩn bị ba đến bốn món ăn.
Nhưng hôm nay trên bàn có tới bảy món ăn, trong đó ngoài thịt kho tàu, canh đậu phụ và rau ra thì bốn món còn lại đều là... trứng.
Tôm xào trứng, trứng khuấy ớt xanh, cà chua xào trứng, còn có một bát trứng hấp.
Nếu không hiểu tính cách của Diệp Cảnh Trì, Nguyễn Linh gần như muốn nghĩ anh đang đùa giỡn với mình.
Nguyễn Linh:
"Anh bảo nhà bếp làm nhiều trứng thế làm gì?"
Diệp Cảnh Trì hắng giọng.
"Trước đó em nói muốn ăn trứng."
Diệp Cảnh Trì nói:
"Anh không biết em muốn ăn loại nào, nên bảo dì Trương làm thêm một số."
Nguyễn Linh không biết nói gì.
Một lúc sau, cô hỏi:
"Vậy anh không thể hỏi thêm một câu sao?"
Diệp Cảnh Trì giải thích:
"Anh đi xuống bếp thì mới nhớ ra, lúc đó em có thể đã... ngủ rồi."
Nguyễn Linh mới nhớ ra, trước khi ngủ, hình như cô và Diệp Cảnh Trì có lập một số điều khoản.
Bảo anh không được phép lại gần mình, không được phép vào phòng mình, cũng không được phép gọi mình trước bữa tối.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Cảnh Trì, không nhịn được nhỏ giọng nói: "Những lúc khác,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền