Chương 199
Hai người trở về biệt thự, hôm nay Diệp Hủ đã về đến nhà trước cả hai.
Nguyễn Linh nhớ lại lần trước Diệp Hủ từng nói rằng hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của cậu.
Khi ăn tối, cuối cùng cả ba người cũng tụ tập đầy đủ trong nhà bếp.
Mấy người thoải mái nói chuyện phiếm với nhau.
Giờ đây, Diệp Hủ cũng nói nhiều hơn, thỉnh thoảng còn chủ động mở lời.
Vì vậy, khi gần ăn xong, Nguyễn Linh thuận miệng hỏi:
"Thế nào? Mai con không cần phải dậy sớm ra ngoài nữa à?"
Diệp Hủ do dự một chút: "... Ừ."
Sau đó, ánh mắt của cậu chợt lóe lên, đột nhiên nói:
"Có một chuyện, con muốn nói với mẹ."
Nguyễn Linh uống một ngụm nước cam: "Gì vậy?"
Diệp Hủ: "..."
Thấy cậu lại im lặng, Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ với vẻ nghi hoặc.
Diệp Hủ có vẻ mất tự nhiên, do dự một lúc:
"Thôi, để sau khi ăn xong rồi nói."
Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ không hiểu.
Tuy nhiên, khi Diệp Hủ thấy cô nhìn mình, cậu nhanh chóng lảng tránh ánh mắt và im lặng cúi đầu ăn cơm.
Nguyễn Linh nhìn về phía khóe mắt Cảnh Trì, liếc mắt ra hiệu.
Cảnh Trì lắc đầu, có vẻ cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi ăn xong, Nguyễn Linh lại tò mò hỏi:
"Diệp Hủ, lúc nãy con muốn nói gì?"
Diệp Hủ mím môi.
Thấy cậu như vậy, Nguyễn Linh không nhịn được đoán:
"Chẳng lẽ, bài tập hè của con chưa làm xong à?"
Gần đây Diệp Hủ thường ra ngoài sớm, dường như thực sự không có thời gian để làm bài tập.
Diệp Hủ: "..."
Cậu nói:
"Không phải, hai tuần đầu của kỳ nghỉ, con đã làm xong bài tập rồi."
Nghe vậy, Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ với ánh mắt ngưỡng mộ.
Quả nhiên là nam chính trong truyện ngôn tình, cô thầm nghĩ.
Nhớ lại khi cô còn đi học, cô đều đợi đến tận ngày cuối cùng của kỳ nghỉ mới làm bài tập.
Nguyễn Linh lại hỏi:
"Vậy... con là muốn mượn tiền của mẹ à?"
Nếu Diệp Hủ muốn bắt đầu hẹn hò với nữ chính, thì có lẽ tiền tiêu vặt trước đó đã không đủ.
Diệp Hủ: "..."
Nguyễn Linh thắc mắc:
"Vậy rốt cuộc là gì?"
Diệp Hủ cúi đầu:
"Con có một thứ muốn tặng cho mẹ."
Nguyễn Linh càng thêm nghi hoặc.
Cái gì mà đáng để Diệp Hủ phải ngập ngừng như vậy?
Diệp Hủ vẫn không nói rõ ràng, chỉ nói:
"Mẹ đợi một chút."
Nói xong, cậu thiếu niên vội vã đi lên lầu.
Nguyễn Linh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Hủ một cách suy tư.
Một lúc sau, Diệp Hủ ôm một chiếc hộp lớn đi xuống.
Cậu thiếu niên đặt hộp lên bàn trà, sau đó khẽ giọng nói:
"Đây là quà tặng cho mẹ."
Nguyễn Linh khẽ giật mình.
Hôm nay là ngày gì nhỉ?
Cũng không phải sinh nhật của cô, ngày sinh của nguyên chủ và cô trùng nhau, đều vào mùa đông.
Những ngày lễ như Trung thu Quốc khánh cũng ở sau ngày khai giảng.
Diệp Hủ lắp bắp nói:
"Trước đây... không phải mẹ đã tặng con quần áo, còn cả nước hoa nữa sao."
Nguyễn Linh sững sờ.
Diệp Hủ lảng tránh ánh mắt:
"Cái này coi như là đáp lễ hoặc là... mẹ cứ coi nó như là quà khai giảng cũng được."
Cậu liếc nhìn về phía Diệp Cảnh Trì, rồi lại nói:
"Là dùng tiền con tự kiếm được, không phải dùng tiền của bố con."
Lúc này Nguyễn Linh cuối cùng cũng nhận ra được điều gì đó, ngạc nhiên:
"Vậy... mấy hôm nay con đi làm sớm về muộn, là để dành tiền mua quà cho mẹ à?"
Diệp Hủ cúi đầu, ủ rũ nói: "Cũng không phải đi sớm về muộn, dù sao con vốn cũng quen dậy sớm rồi. Hơn nữa kỳ nghỉ cũng chẳng có gì để làm, tiện thể con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền