ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 201

Lần này đi công viên giải trí, Diệp Cảnh Trì không cho tài xế đón. Lý do của Diệp Cảnh Trì là họ đi chơi giải trí vào cuối tuần, không cần phải vì thế mà tăng thêm công việc cho tài xế. Nguyễn Linh cũng thấy như vậy tốt hơn, có thêm bầu không khí gia đình đi chơi cùng nhau. Vì vậy, cô và Diệp Hủ cùng nhau ngồi ở hàng ghế sau, để Diệp Cảnh Trì lái xe.

Trên đường đi, Nguyễn Linh tùy tiện trò chuyện với Diệp Hủ:

"Con có gan dạ không? Đến lúc có các trò chơi cảm giác mạnh như tàu lượn siêu tốc, tàu hải tặc, con sẽ không sợ chứ?"

Diệp Hủ hơi do dự một giây. Từ ghế lái, giọng nói của Diệp Cảnh Trì vọng đến:

"Nếu Tiểu Hủ không chơi thì anh có thể chơi cùng em."

Diệp Hủ: "..."

Cậu thiếu niên liền lên tiếng:

"Không cần, con có thể ngồi tàu lượn siêu tốc."

Nguyễn Linh không nhịn được muốn cười. Cô lén nhìn bóng lưng của Diệp Cảnh Trì, sau đó đột nhiên thì thầm vào tai Diệp Hủ:

"Nếu con sợ quá thì lén nói với mẹ nhé."

Cơ thể Diệp Hủ cứng đờ. Cậu do dự một lúc, cắn răng nói:

"Không sao, con có thể chơi cùng mẹ."

Nguyễn Linh nhịn cười: "Thật không?"

Diệp Hủ gật đầu: "Thật."

Nhìn vẻ mặt thấy chết không sờn của cậu, Nguyễn Linh thiếu chút nữa bật cười thành tiếng. Cô nghĩ đến lúc đó mình phải cân nhắc một chút, không khéo lại khiến Diệp Hủ bị dọa sợ.

Sau nửa giờ đi xe, mấy người họ đã tới công viên trò chơi ở ngoại ô thành phố. Lúc này người tới công viên không nhiều lắm, ba người không phải xếp hàng mà trực tiếp đi vào.

Vừa vào, đã có vài quầy hàng bán hàng hóa nhỏ. Nguyễn Linh sau khi nhìn thấy thì hai mắt tỏa sáng, dẫn đầu đi qua. Các hàng bán các loại trang sức đội đầu và balo siêu khoa trương, cũng như cốc nước và đồ chơi cùng những thứ tương tự. Nguyễn Linh đến gần một quầy hàng bán băng đô, liếc mắt một cái đã nhìn trúng một cái băng đô tai thỏ cực lớn. Thẩm mỹ của cô đối với đồ trang sức hết sức nhất trí, châu báu thích lớn, băng đô cũng càng khoa trương lại càng chiếm được trái tim của Nguyễn Linh. Băng đô tai thỏ này không chỉ đủ lớn, mà còn có lông xù, trông cực kỳ đáng yêu.

Nguyễn Linh cầm một cái màu tím, hăng hái bừng bừng mà đội lên đầu. Buổi chiều gần lối vào công viên không có nhiều người lắm, gần quầy hàng này chỉ có ba người bọn họ. Ông chủ vô cùng nhiệt tình khen ngợi:

"Cô đeo cái này thật đẹp, rất thích hợp với một cô gái trẻ trung xinh đẹp như cô!"

Nguyễn Linh vốn đã rất hăng hái, vừa nghe thấy lại càng nở hoa. Cần gì phải quan tâm người ta có vì kiếm tiền mới nói như vậy hay không, chỉ cần làm cho mình nghe xong thấy sung sướng là được. Nguyễn Linh cười rạng rỡ:

"Cũng được, dù sao cũng chỉ có hai mấy đồng!"

Cô nhìn vào tấm gương nhỏ trên quầy hàng, cực kỳ hài lòng.

Nguyễn Linh nhìn về phía hai người đàn ông phía sau: "Thế nào?"

Hai người đều nhất trí trả lời: Đẹp lắm. Diệp Cảnh Trì thậm chí đã tự giác lấy điện thoại ra, bắt đầu thanh toán.

Chủ cửa hàng tiếp tục rao bán:

"Cô gái à, cô có muốn xem thêm những thứ khác không? Chiếc băng đô có cả bộ sản phẩm đấy, nào là thỏ, mèo rồi rất nhiều màu sắc nữa. Trước đây có một số khách hàng đã mua cho mỗi người một cái, đeo vào rồi cùng nhau chụp ảnh sẽ rất đẹp!"

Nguyễn Linh vốn chỉ định mua cho mình, nghe chủ cửa hàng nói vậy lại có chút động lòng. Cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip