ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 206

Sau lần đoàn làm phim chọn diễn viên ở trường, Nguyễn Linh không tự mình đi qua đoàn làm phim nữa, chỉ định kỳ nhận được báo cáo từ bên trợ lý Bùi. Cách nghi thức khởi quay của đoàn làm phim đã qua hơn hai tháng, công tác quay phim cũng tiến hành gần xong. Nghe nói tháng sau đoàn làm phim có thể hoàn thành toàn bộ việc quay phim, tiến vào giai đoạn hậu kỳ chế tác. Nhà sản xuất và đạo diễn còn nhiệt tình mời Nguyễn Linh, hỏi cô có muốn tham gia nghi thức đóng máy hay không. Nguyễn Linh không xác định khi đó mình có thời gian hay không, cho nên chỉ trả lời có rảnh thì sẽ tham gia.

Bởi vậy lần này tới trường học, Nguyễn Linh hoàn toàn không nghĩ tới chuyện có thể gặp lại Hứa Trừng hay không. Đối với Nguyễn Linh mà nói, Hứa Trừng so với các diễn viên và nhân viên công tác khác trong đoàn phim, cũng chỉ quen thuộc hơn một chút. Lần trước sau khi gặp mặt, hai người cũng không có liên lạc nữa. Chẳng qua gần đây Hứa Trừng đổi nghề làm diễn viên, vẫn luôn quay phim ở đoàn làm phim, Nguyễn Linh thiếu chút nữa đã quên mất lúc đầu Hứa Trừng ra mắt với tư cách là thành viên nhóm nhạc nam.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Linh được nghe Hứa Trừng hát.

"Aaa tôi chờ nửa ngày rồi, cuối cùng cũng đến tiết mục của Hứa Trừng!"

"Từ khi chuyển sang làm diễn viên, Hứa Trừng đã lâu không hát rồi nhỉ? Lần trước cậu ấy hát công khai hình như là sáu tháng trước rồi!"

"Vừa đẹp trai lại hát hay, Hứa Trừng đúng là quá hoàn hảo! Chẳng biết ai lại may mắn được học cùng lớp với cậu ấy!"

"Nghe nói gần đây Hứa Trừng đang đóng phim, sau khi khai giảng thì luôn xin nghỉ, đều không đến trường học nhiều."

"Cũng thật đáng ghen tị, dù chỉ được gặp Hứa Trừng một tháng một lần thì tôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi hu hu!"

Sau khi nghe xong, Nguyễn Linh có phần hiểu được tại sao Hứa Trừng khi ra mắt lại là ca sĩ chính của một nhóm nhạc nam. Giọng của Hứa Trừng là giọng thiếu niên điển hình, trong trẻo dễ nghe, nhưng lại không thiếu cảm giác tự sự. Phản ứng của khán giả dưới sân khấu cũng rất mạnh mẽ, có thể thấy trường học có rất nhiều fan của Hứa Trừng. Bài hát của Hứa Trừng rất hay, kết hợp với cách hát tự sự của cậu ta, rất dễ khiến người ta đắm chìm vào trong đó. Điều khó hơn nữa là ngoài kỹ thuật, cảm xúc khi hát của Hứa Trừng cũng rất phú. Nguyễn Linh không biết cậu ta đang nghĩ gì khi hát, nhưng vẫn bị cậu ta cảm hóa.

Cô nghe rất nghiêm túc, trong lúc nghỉ giải lao còn than thở với Diệp Hủ:

"Mẹ cảm thấy Hứa Trừng bỏ hát, chuyển sang làm diễn viên có hơi đáng tiếc."

Diệp Hủ im lặng nhìn Nguyễn Linh một cái.

Nguyễn Linh: "Sao vậy?"

Diệp Hủ buồn bã nói:

"Không phải là mẹ tìm cậu ta đi đóng phim sao?"

Nguyễn Linh mỉm cười:

"Mẹ chỉ giới thiệu cậu ta cho đạo diễn, còn việc chọn ai đóng vai chính thì không phải do mẹ quyết định."

Diệp Hủ không nói gì nữa.

Nguyễn Linh:

"Với lại mẹ biết Hứa Trừng cũng là do con cho mẹ xem bộ phim truyền hình của cậu ta đấy. Nói thế nào thì Hứa Trừng được đóng vai chính cũng là nhờ con."

Diệp Hủ có vẻ vui vẻ hơn một chút.

Nguyễn Linh nhịn cười nói thêm:

"Nhưng nói thật, Hứa Trừng hát rất hay đấy chứ! Con không thấy sao?"

Diệp Hủ: "..."

Cậu thiếu niên quay đầu, không để ý tới cô.

Bài hát kết thúc, dưới sân khấu vang lên những tràng pháo tay như sấm. Nguyễn Linh cũng vỗ tay, tiện thể liếc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip