ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 228

Trong cuộc thi lắp ráp giá trèo cho mèo, cuối cùng Diệp Hủ đã giành chiến thắng với lợi thế nho nhỏ.

Nguyễn Linh không tiếc lời khen ngợi, cho Diệp Hủ một cái ngón tay cái:

"Thật giỏi! Không hổ là tuyển thủ mà mẹ coi trọng!"

Diệp Hủ đã quen với cách thể hiện của Nguyễn Linh, sẽ không còn bối rối như trước khi được khen ngợi một cách thẳng thắn nữa.

Cậu khẽ mỉm cười rồi nói

"Không có gì"

.

Diệp Cảnh Trì nhìn Diệp Hủ, ánh mắt dịu dàng.

Nhưng sau đó, không biết Nguyễn Linh từ đâu lấy ra một dải ruy băng và một chiếc vương miện, nghiêm túc muốn trao giải cho Diệp Hủ.

Diệp Hủ nhìn vật trong tay Nguyễn Linh vẻ phức tạp:

"... Cái này lấy đâu ra vậy?"

Cậu cũng không biết nhà mình còn có thứ này.

Nguyễn Linh cười tươi đáp lại:

"Đây là đạo cụ mẹ chuẩn bị cho chủ đề chụp mới của studio, vương miện là mẹ đặc biệt đặt làm, chỉ riêng những viên kim cương trên đó cũng đã có giá vài trăm nghìn rồi. Nhìn này, có phải rất sáng không?"

Kết hợp tất cả những thứ này, giống như một buổi lễ trao giải cuộc thi sắc đẹp.

Diệp Hủ: "..."

Cậu không quan tâm nó có sáng hay không, cậu chỉ quan tâm đến việc món đồ này sắp được đội lên đầu cậu.

Diệp Hủ than thở:

"Có nhất thiết phải đội không?"

Nguyễn Linh gật đầu:

"Tất nhiên, đây gọi là nghi thức! Nếu không chẳng phải việc thắng thua sẽ không có gì khác biệt sao?"

Diệp Hủ im lặng nhìn thoáng bố mình.

Khóe môi Diệp Cảnh Trì khẽ nhếch, ném cho cậu một ánh mắt lực bất tòng tâm.

Diệp Hủ đột nhiên hoài nghi, không phải bố cậu đã sớm dự liệu được sẽ có chuyện như vậy, nên cố ý để cậu thắng đấy chứ.

Ở một mức độ nào đó, thật ra thiếu niên đã nhìn thấu được một phần chân tướng.

Nguyễn Linh cầm lấy dải lụa, giúp Diệp Hủ đeo lên người.

Thân thể Diệp Hủ cứng ngắc, cúi đầu yên lặng sửa sang lại quần áo.

Tiếp theo Nguyễn Linh lại cầm vương miệng cười híp mắt lên tiếng:

"Nào, cúi đầu xuống."

Diệp Hủ chần chờ vài giây, nhưng vẫn nghe lời mà thoáng cúi đầu.

Dù sao cũng ở nhà, không có người khác nhìn thấy, trong lòng cậu thầm an ủi mình như vậy.

Nguyễn Linh vương miện lên đỉnh đầu Diệp Hủ, thuận tiện giúp cậu sửa sang lại tóc.

Cô nhìn thoáng qua Diệp Cảnh Trì:

"Anh xem, có phải Diệp Hủ cao hơn rồi không?"

Bình thường mỗi ngày đều gặp mặt nên không nhận ra, nhưng lần này Nguyễn Linh sửa sang lại tóc cho Diệp Hủ, mới phát hiện hình như còn tốn sức hơn trước kia nữa.

Ánh mắt Diệp Cảnh Trì dừng lại trên người thiếu niên một lát, giọng điệu dịu dàng:

"Hình như là vậy."

Nghe vậy, khóe miệng Diệp Hủ nhếch lên:

"Lúc kiểm tra sức khỏe đầu học kỳ, đã là năm 1m80 rồi."

Nguyễn Linh nhướng mày:

"Giỏi quá, đã đột phá lên ngưỡng 1m8 rồi, mà sao con không nói cho bố mẹ nghe?"

Diệp Hủ khẽ nhếch môi:

"Hai người cũng không hỏi con mà."

Nguyễn Linh mặt không đỏ tim không đập nhanh, đẩy vấn đề về phía Diệp Cảnh Trì:

"Nghe thấy chưa, lần sau nhớ thường xuyên quan tâm đến chiều cao của con trai anh."

Diệp Cảnh Trì bật cười:

"Được, anh biết rồi."

Diệp Hủ lại nhấn mạnh:

"Đấy chỉ là lần khám sức khỏe đầu năm, bây giờ có thể đã cao thêm vài cm nữa."

Nguyễn Linh không nhịn được cười:

"Đúng, đúng. Đến lần khám sức khỏe tiếp theo, nói không chừng đã đuổi kịp bố con rồi."

Có vẻ như dù là nam thần trong trường, cũng rất coi trọng chiều cao.

Đội vương miện cho Diệp Hủ, Nguyễn Linh hài lòng nhìn lại "tác phẩm" của mình.

Vương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip