ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 252

Trước khi đi, Diệp Hủ quay đầu nhìn về phía hướng mà Diệp Cảnh Trì đang đứng.

Diệp Cảnh Trì cũng đang nhìn về phía này.

Diệp Hủ hơi sửng sốt, ngay sau đó liền thấy Diệp Cảnh Trì đi tới.

Diệp Cảnh Trì đưa một miếng băng cá nhân cho Diệp Hủ, giọng nói nhẹ nhàng:

"Vừa rồi mua ở hiệu thuốc."

Nói xong cũng không quan tâm Diệp Hủ có phản ứng gì, mà quay người rời đi.

Diệp Hủ: "..."

Trong thời gian ngắn ngủi ấy, Phan Dịch đã cùng Nguyễn Linh đi trước, đang kể chuyện cười để làm Nguyễn Linh vui.

Nguyễn Linh cũng thực sự cười, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.

Diệp Hủ đi về phía hai người.

Nghe thấy tiếng bước chân, Nguyễn Linh quay đầu hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

Diệp Hủ lắc đầu, do dự một lúc, đưa miếng băng cá nhân cho Nguyễn Linh:

"Cô có cần dùng không?"

Nguyễn Linh hơi nhíu mày, cúi đầu nhìn cái mắt cá chân của mình.

Hôm nay đi một đôi giày mới, vốn tưởng là giày thể thao, chắc chắn sẽ không bị trầy chân.

Nhưng không ngờ chất liệu của đôi giày này hơi cứng, cô lại đi tất thuyền, vì vậy gót chân vẫn bị trầy, có chút sưng đỏ.

Chỉ là đường về ký túc xá cũng không xa lắm, Nguyễn Linh thầm nghĩ kiên trì một chút nữa cũng được, không có gì to tát.

Diệp Hủ cúi đầu theo cô, lúc này mới vỡ lẽ.

Cảm xúc của cậu bây giờ rất kỳ lạ, phản ứng đầu tiên là cảm thấy có chút áy náy.

Diệp Hủ nghĩ rằng mình đã đủ quan tâm đến Nguyễn Linh rồi nhưng không ngờ vẫn bỏ quên điểm này.

Chỉ là... sao Diệp Cảnh Trì lại phát hiện ra được?

Diệp Hủ đột nhiên phát hiện ra, dường như bố cậu cũng không hề điềm tĩnh như vẻ bề ngoài.

Nếu không, sao có thể nhìn ra được những chi tiết nhỏ mà đến cậu còn chưa chú ý tới?

Phát hiện này khiến tâm trạng của Diệp Hủ bỗng chốc trở nên tươi sáng.

Chỉ cần Diệp Cảnh Trì có ý đó, Diệp Hủ hoàn toàn tin tưởng vào bố mình.

So với cái tên Phan gì đó kia, bố cậu tuyệt đối ưu tú hơn nhiều!

Trong đầu Diệp Hủ thoáng qua vô số suy nghĩ, khi lấy lại tinh thần thì phát hiện Nguyễn Linh đang nhìn mình với vẻ nghi hoặc.

Nguyễn Linh:

"Cậu gì vậy? Sao đột nhiên lại cười?"

Biểu cảm của Diệp Hủ lập tức trở nên nghiêm túc:

"Tôi có cười?"

Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ với vẻ nghi ngờ.

Vừa rồi cô chắc chắn đã nhìn thấy, khóe môi Diệp Hủ hơi nhếch lên vài phần.

Diệp Hủ muốn che đậy điều đó nên cậu hắn giọng nói:

"Tôi giúp cô dán nhé?"

Cùng lúc đó, Phan Dịch cũng lên tiếng:

"Đàn em Nguyễn, chân của em bị trầy rồi sao? Để anh giúp em dán băng cá nhân cho."

Ngay sau khi nói ra, hai người ngay lập tức nhìn nhau.

Lửa bắn tung tóe.

Tuy nhiên, trước khi cả hai có thể tranh cãi, Nguyễn Linh đã nhanh chóng lấy băng dán từ tay Diệp Hủ.

Nguyễn Linh:

"Tôi tự làm được."

Phan Dịch vẫn luôn là người khéo léo, nhưng khuôn mặt mỉm cười suýt chút nữa đã không giữ được.

Sau đó, Phan Dịch cố gắng nở nụ cười, nhìn về phía Diệp Hủ:

"Bạn học nói đùa rồi, trước đây chúng tôi thường tổ chức hoạt động ở đó nên khá quen thuộc."

Diệp Hủ cắn chặt răng.

Diệp Hủ:

"Tôi và cô ấy cùng đi, chúng tôi cùng về là được."

Nguyễn Linh ở bên cạnh nhìn thấy thế, nhịn không được cười khẽ, vỗ vai Diệp Hủ:

"Được rồi, đàn anh Phan đã nhiệt tình như vậy thì chúng ta cùng đi thôi."

Diệp Hủ miễn cưỡng nói:

"... Được thôi."

Ít nhất là ba người cùng đi, vẫn đỡ hơn hai người họ đi riêng.

Nguyễn Linh ném cho Diệp Hủ một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip