ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 254

Tiết tự học vào buổi tối mới bắt đầu được một nửa, bên ngoài trời đã đổ mưa. Diệp Cảnh Trì không thích việc kế hoạch của anh bị xáo trộn, bởi vậy có thói quen chuẩn bị một chiếc ô trong cặp sách bất cứ lúc nào. Trong lúc đại đa số mọi người đang phiền não là bây giờ phải làm sao thì Diệp Cảnh Trì đã bình tĩnh lấy ô của mình ra, chuẩn bị trở về phòng ngủ.

Nhưng đi ra khỏi cửa phòng học không bao lâu, bước chân Diệp Cảnh Trì bỗng dừng lại. Bóng lưng này đã xuất hiện trong giấc mơ của anh nhiều lần, khiến anh rất quen thuộc. Cảm giác như đầu của Diệp Cảnh Trì chưa kịp phản ứng, nhưng cơ thể anh đã vô thức dừng lại.

Chẳng mấy chốc, anh phát hiện ra Nguyễn Linh đang gọi điện thoại. Nụ cười trên môi cô rất tự nhiên, khoé môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, rõ ràng mối quan hệ giữa cô và người gọi rất tốt. Diệp Cảnh Trì mím chặt môi.

Cô đang nói chuyện với Phan Dịch sao? Bây giờ đang mưa, có lẽ cô đang nhờ người kia mang ô đến cho mình. Diệp Cảnh Trì nhìn thoáng qua ô trong tay mình. Có lẽ cô không cần sự giúp đỡ của anh.

Sau vài giây, Nguyễn Linh bảo Diệp Hủ đợi một lát. Diệp Hủ chỉ có thể nghe lờ mờ tiếng Nguyễn Linh đang nói chuyện với người kia, chứ không rõ nội dung. Nhưng hai chữ "đàn anh", đã khiến thần kinh của Diệp Hủ căng thẳng. Chẳng lẽ tên đàn anh Phan như âm hồn vất vưởng kia lại xuất hiện nữa sao?

Sau một hồi nói chuyện, Nguyễn Linh lại nói với Diệp Hủ:

"Tôi đã tìm được người đưa tôi về ký túc xá rồi, cậu không cần đến đón tôi đâu."

Diệp Hủ: "Nhưng mà..."

Chưa kịp nói hết lời, cô gái chung nhóm với Diệp Hủ đã đi tới. Cô gái nhiệt tình nói:

"Diệp Hủ, mình mang theo ô này, chúng ta cùng đi bộ về ký túc nhé?"

Trong tai nghe, Nguyễn Linh vang lên tiếng cười khẽ:

"Tôi nghe thấy cũng có người muốn đi cùng cậu, lại còn là một cô gái có giọng nói rất ngọt ngào nữa."

Diệp Hủ: "Con..."

Nguyễn Linh không cần suy nghĩ đã nói:

"Đừng phụ lòng người ta! Cậu cũng về ký túc xá đi, tạm biệt!"

Nói rồi, điện thoại liền bị cúp máy.

Diệp Hủ: "..."

Lúc quay đầu lại, cô gái đang chớp mắt nhìn Diệp Hủ:

"Xin lỗi nhé, mình không chú ý thấy cậu đang gọi điện, có phải làm phiền cậu rồi không?"

Diệp Hủ: "..."

Cô gái mỉm cười:

"Vậy chúng ta đi thôi? Chiếc ô này to lắm, hai chúng ta có thể dùng đủ. Nhưng cậu cao hơn mình nhiều, lát nữa cậu cầm ô nhé?"

...

Dạo gần đây, Diệp Cảnh Trì vẫn luôn bị quấy rầy. Lần đầu tiên mơ thấy, Diệp Cảnh Trì còn có thể coi nó như một nạn, phản ứng phụ do hai mươi mấy năm nay anh đã quá thanh tâm quả dục. Diệp Cảnh Trì cố gắng để bản thân tập trung vào việc học, không nghĩ đến những hình ảnh trong giấc mơ khiến người ta phải liên tưởng nữa.

Tuy nhiên, trong những đêm tiếp theo, hình bóng của Nguyễn Linh liên tục xuất hiện trong giấc mơ của anh. Lúc đầu, bối cảnh là trong phòng ngủ đã từng xuất hiện. Anh đang sấy tóc cho cô, ánh mắt dịu dàng đến mức ngay cả bản thân Diệp Cảnh Trì cũng không dám thừa nhận. Diệp Cảnh Trì không biết, hóa ra ánh mắt mình nhìn một người có thể thâm tình đến vậy. Làn da trắng như tuyết và mái tóc đen dài của người phụ nữ đối lập nhau rất rõ rệt, khi cô quay lại nhìn anh, nụ cười đẹp đến mức mê hồn. Diệp Cảnh Trì cảm thấy cổ họng hơi khô. Nhưng có lẽ là vì đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip