Chương 52
Hai người ngồi xuống.
Nguyễn Linh lấy điện thoại ra.
Những bức ảnh cô chụp cho Diệp Hủ vào buổi sáng, cô đã kịp xuất ra, tải lên album trong giờ nghỉ trưa. Nguyễn Linh rất hài lòng với "tác phẩm" của mình.
"Mình chụp đẹp thật!"
Cô lẩm bẩm.
Cảm nhận được ánh mắt Diệp Hủ nhìn sang, Nguyễn Linh tự hào quay màn hình điện thoại sang cho cậu xem. Diệp Hủ vốn đang ngồi thoải mái, sau khi nhìn thấy thì lưng cậu lập tức thẳng lên.
Nguyễn Linh tò mò hỏi:
"Thế nào, có đẹp không?"
Diệp Hủ: "..."
Cậu thiếu niên quay mặt đi, không trả lời câu hỏi.
Nguyễn Linh cũng không quan tâm, rồi lại cất điện thoại vào, tự lẩm bẩm:
"Chụp đẹp thế này, chỉ mình mẹ ngắm thì hơi phí."
Cuối cùng Diệp Hủ cũng có phản ứng, cảnh giác hỏi:
"Mẹ định gửi cho ai?"
Nguyễn Linh suy nghĩ một lúc:
"Gửi cho bố con?"
Diệp Hủ: "..."
Cậu thiếu niên không kịp nói gì, Nguyễn Linh đã đảo mắt:
"Nhưng tên cuồng công việc Diệp Cảnh Trì kia, cũng không có biết thưởng thức ảnh hay không nữa."
Diệp Hủ lặng lẽ nhìn Nguyễn Linh một cái, không phát biểu ý kiến.
Nguyễn Linh tiếp tục suy nghĩ:
"Hay là gửi trong nhóm của phân đội nhỏ đi, dù sao có thể nhanh chóng chụp ảnh mẫu và còn chụp thuận lợi như vậy, cũng nhờ công sức mọi người giúp dọn dẹp studio hôm trước."
Trước đó, nhóm nhỏ do Trần Tùng Dương lập, vì hôm đó Nguyễn Linh mời ăn lẩu, nên đã đổi tên thành
"Phân đội nhỏ lẩu uyên ương"
.
Diệp Hủ vẫn không nói gì.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ với vẻ ngạc nhiên, còn tưởng với tính cách của Diệp Hủ, chắc chắn sẽ phản đối chứ. Tuy nhiên, với tinh thần tôn trọng ý kiến của người được chụp, cô vẫn hỏi:
"Vậy mẹ gửi nhé?"
Diệp Hủ:
"... Con có thể xem lại được không?"
Nguyễn Linh cười, hóa ra đứa trẻ ở tuổi này dù chín chắn đâu, vẫn sẽ quan tâm đến hình của mình. Cô rất hào phóng đưa điện thoại cho cậu
"Nè, con xem đi!"
Diệp Hủ nhận lấy điện thoại, bắt đầu xem ảnh.
Đúng lúc đồ uống cũng đã làm xong, Nguyễn Linh để Diệp Hủ xem trước, sau đó tự mang hai ly uống đến. Diệp Hủ đã trả lại điện thoại, đặt trên bàn bên cạnh Nguyễn Linh .
Nguyễn Linh đưa cốc trà sữa cho Diệp Hủ, ngạc nhiên nói:
"Xem xong nhanh vậy?"
Diệp Hủ: "Ừ."
"Được rồi." Nguyễn Linh dùng ống chọc vào ly sữa chua nho của mình, tùy tiện chọn ra vài bức ảnh chụp từ nhiều góc độ khác nhau. Cậu thiếu niên đẹp trai, chụp thế nào cũng đẹp, tùy tiện chọn ra vài bức đều rất bắt mắt.
Đột nhiên Diệp Hủ hờ hững hỏi:
"Trước đây mẹ... còn chụp cho ai nữa không?"
Nguyễn Linh đang gửi ảnh, nghe vậy "ừ" một tiếng: "Cái gì?"
Diệp Hủ mím môi:
"Trước đây mẹ nói, đây không phải lần đầu tiên chụp cho người khác."
Nguyễn Linh ngẩng đầu lên nghĩ ngợi, lúc này mới nhớ ra trước đó khi chụp ảnh cho Diệp Hủ, cô đã nói như vậy để trấn an cậu, đúng là có nói vậy thật. Tuy nhiên, đó là chuyện của kiếp trước rồi.
Nguyễn Linh cười:
"Đó là chuyện của mấy năm trước rồi, mẹ cũng không nhớ rõ nữa."
Diệp Hủ: "... Ừm."
Gửi đi chưa đầy vài giây, đã có phản hồi từ mọi người.
[Trần Tùng Dương: Wow! Đây là Hủ ca sao!]
[Trần Tùng Dương: Ảnh này chụp khi nào vậy! Có phải chụp ở studio không?]
[Tô Quân Nhược: Chụp đẹp quá đi!]
[Tô Quân Nhược: Đúng vậy, studio của cô đã khai trương rồi sao?]
Nguyễn Linh hút một ngụm sữa chua, đánh chữ.
[Nguyễn Linh: Chưa đâu, hôm nay là đi chụp mẫu tuyên truyền, tiện thể chụp cho Diệp Hủ vài tấm]
[Nguyễn Linh: Nhờ lần trước mấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền