Chương 57
Ba người đứng dưới tòa nhà chính của giải trí Thiên Diệu, người qua kẻ lại, có không ít người dừng lại xem náo nhiệt. Những người này ban đầu có thể chưa nghe rõ Nguyễn Linh nói gì, nhưng tiếng thét của Tu Tư Duệ đã phát huy hiệu quả như phát thanh còn đi kèm với loa. Ánh mắt của những người xung quanh càng thêm thích thú, không ngừng thầm. Mặt Tu Tư Duệ lúc xanh lúc đỏ, lại không dám lớn tiếng nữa, chỉ có thể cắn răng gầm khẽ:
"Ông đây không có phải!"
"Ồ." Ánh mắt Nguyễn Linh mang theo sự khinh thường và chế nhạo:
"Tùy cậu nói vậy, Hứa Trừng, chúng ta đi thôi."
Nguyễn Linh nói một tràng không khiến Tu Tư Duệ đứng đó ngơ ngác một lúc để tiêu hóa.
Vài giây sau, Tu Tư Duệ cuối cùng cũng phản ứng lại:
"Cô! Cô đang nói bậy!"
"Ơ ..." Nguyễn Linh khoanh tay, giọng điệu kéo dài:
"Chỉ là bị nói trúng tim đen thôi, tôi biết cậu rất nôn nóng, nhưng đừng nôn nóng vội."
Cô biết, đối phó với loại người thích tung tin đồn này, cách tốt nhất là lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt. Cô còn đặc biệt tặng cho đối phương gói tin đồn full set, không sợ không trúng.
Tu Tư Duệ tròn mắt, miệng ra rồi lại đóng lại, cả buổi tuôn ra một câu:
"Tôi không thích đàn ông! Cũng không phải là tiểu tam!"
Nguyễn Linh bật cười thành tiếng. Có vẻ, câu cuối cùng có sức sát thương lớn nhất.
"Được được." Nguyễn Linh cho cậu ta một ánh mắt thâm sâu:
"Cậu nói không phải thì không phải vậy."
Tu Tư Duệ: "?"
Hứa Trừng cũng giật mình, sau đó ở bên cạnh khẽ.
Rời khỏi khu công nghiệp, Nguyễn Linh tay vào chiếc xe sang bên đường:
"Đến đây là được rồi, tài xế đang đợi tôi ở bên kia."
Nói xong, cô đưa tay ra.
Vừa nãy rời khỏi quán cà phê, cô đã mang theo một phần bánh tart chanh và bánh kem truffle sô cô la, túi đựng là do Hứa Trừng giúp cô cầm. Thấy Nguyễn Linh đưa tay ra, lúc đầu Hứa Trừng hơi ngơ ngác, sau đó mới có chút mất tự nhiên mà đưa túi giấy cho cô.
Khi Nguyễn Linh quay người định đi, cậu ta không nhịn được mà lên tiếng.
Hứa Trừng: "Cô Nguyễn..."
Nguyễn Linh : "Hả?"
Hứa Trừng: ...
Cậu thiếu niên nhẹ nhàng cúi đầu:
"Cảm ơn cô."
Nguyễn Linh mỉm cười:
" Không cần khách sáo. Lần sau nếu không biết cách đối phó với cậu ta thì để tôi dạy online cậu, đảm bảo cậu ta sẽ tức đến mức bật dậy lúc ba giờ sáng để suy ngẫm về việc mình đã làm gì sai trong hôm nay."
Hứa Trừng bật cười.
"Tạm biệt." Nguyễn Linh vẫy tay. Hứa Trừng nhìn theo bóng lưng của Nguyễn Linh khuất trong dòng người, nhưng không lập tức rời đi. Lâu sau, cậu ta ngẩng đầu nhìn trời. Mặt trời trốn sau đám mây từ rất lâu, không biết khi nào lại ló dạng, con đường vốn tối tăm bỗng chốc cũng sáng lên một chút.
Một thời gian sau, Nguyễn Linh lại nhân được tin từ Hứa Trừng.
[Hứa Trừng: Cô Nguyễn. ]
[Hứa Trừng: Chúc mừng studio của cô khai trương!]
[Hứa Trừng: Nếu cô không phiền, tôi có thể giúp cô chia sẻ không?]
Có lẽ là do thân phận giữa hai người, Hứa Trừng thực sự là người thiếu niên lịch sự và có chừng mực nhất mà Nguyễn Linh từng gặp. Nếu là người khác hỏi như vậy, Nguyễn Linh có thể sẽ nghĩ người này đang muốn lập công với cô, nhưng đặt trên người Hứa Trừng thì lại rất hợp lý. Cậu ta có lẽ thực sự lo lắng cô sẽ thấy phiền, nên mới đặc biệt hỏi.
Nguyễn Linh trả lời một chữ "được". Điều này cũng không có gì to tát, không cần phải từ chối, vòng bạn bè của Hứa Trừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền