ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 72

Lúc 1 giờ 20 phút chiều, khách hàng đã đến studio sớm 5 phút. Nguyễn Linh xuống lầu đón, nhân tiện xác nhận xem Nguyễn Huỳnh còn ở đó không. Thực tế ở cửa đã không còn thấy người, cũng không biết Nguyễn Huỳnh là bỏ cuộc hay lại đi quấy rối ai khác. Nguyễn Linh thái độ

"bình tĩnh ứng phó, thuận theo tự nhiên"

, cũng không thèm quan tâm cô ta nữa.

Trước cửa căn hộ, một cô gái trẻ đang đứng, Nguyễn Linh đi tới chào hỏi.

"Xin chào, cô có phải là "

Ăn sủi cảo không chấm giấm" không?" Nguyễn Linh hỏi.

Nghe thấy tên của mình, cô gái có chút xấu hổ cười:

"Vâng, đúng vậy. À, tôi tên là Vệ Lam, cô có thể gọi tôi là Lam Lam."

Sau đó lại chớp chớp mắt:

"Cô là chủ studio đúng không? Cô, cô thật xinh đẹp!"

Nguyễn Linh cười:

"Cảm ơn, tôi dẫn cô lên tầng."

Hai người đi thang máy lên lầu, vừa bước vào studio, Vệ Lam nhìn thấy những chiếc giá treo quần áo trước mặt, bỗng thốt lên kinh ngạc. Cô ấy hào hứng bước tới:

"Những bộ quần áo này đều rất đẹp! À... mặc dù trước đó chúng ta đã nói là sẽ chụp ảnh với phong cách màu hồng, nhưng tôi có thể thử những bộ quần áo khác không?"

Nguyễn Linh mỉm cười:

"Không thành vấn đề, nếu cô thích bộ nào khác thì cũng có thể đổi."

Mỗi bộ quần áo cô đã thiết kế sẵn kiểu trang điểm phù hợp, khách hàng chọn bộ nào, đối với cô mà nói chỉ là việc thay đổi các phụ kiện và phối hợp các loại mỹ phẩm với màu sắc khác nhau, thời gian bỏ ra đều như nhau cả. Hôm nay cô cũng không hẹn khách hàng nào khác, thời gian thử đồ lâu một chút cũng không sao.

"Tuyệt quá!" Đôi mắt của Vệ Lam bắt đầu sáng lên:

"Vậy tôi có thể thử ngay bây giờ không?"

"Có thể." Nguyễn Linh chỉ vào cầu thang:

"Lên cầu thang rẽ phải là phòng thay đồ, nếu cô thay một mình không được, hoặc không biết mặc thì có thể gọi trợ lý của tôi vào giúp."

"Được được!" Vệ Lam liên tục gật đầu.

Dưới sự giới thiệu của Nguyễn Linh, Vệ Lam chọn ba bộ quần áo yêu thích, sau đó mang lên lầu để thử.

Do đã chuẩn bị chu đáo trước đó, trong thời gian khách hàng thử đồ, Nguyễn Linh tranh thủ xem điện thoại của mình, chiếc điện thoại mà cô đã tắt tiếng cách đó không lâu. Có một cuộc gọi nhỡ, là của Diệp Hủ.

Nghĩ một lúc, Nguyễn Linh báo cho Kiều Nguyệt một tiếng, sau đó gọi lại. Đầu dây bên kia là giọng nói có chút lo lắng của thiếu niên:

"Mẹ vẫn ổn chứ, không có chuyện gì xảy ra đúng không?"

Nguyễn Linh không hiểu:

"Mẹ vừa tiếp khách, mọi chuyện đều rất suôn sẻ, sao thế?"

Đầu dây bên kia Diệp Hủ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm:

"Không sao là tốt rồi."

Nguyễn Linh thắc mắc:

"Có ai nói gì với con sao?"

"... Có thể coi là vậy."

Diệp Hủ giải thích:

"Trần Tùng Dương vừa gọi cho con, nói là... nói là có người đến studio tìm mẹ gây rối."

Giọng nói của thiếu niên có vẻ không được ổn định, Nguyễn Linh hỏi:

"Con sao vậy? Bây giờ không ở nhà à?"

Giọng nói của Diệp Hủ hơi khựng lại, mới trả lời:

"Con... con... con lúc nãy không nhận được điện thoại của mẹ, nên có chút lo lắng, nên..."

Nguyễn Linh ngạc nhiên:

"Con đến tìm mẹ sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, dường như có tiếng động sột soạt. Sau đó Diệp Hủ mới trả lời:

"Không... con ở nhà."

Nguyễn Linh nhướng mày:

"Vậy vừa rồi là sao? Có phải đang định ra ngoài tìm mẹ không?"

Lại là một khoảng lặng. Một lúc sau, thiếu niên có chút không tình nguyện thừa nhận: "Vâng."

Trần Tùng Dương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip