Chương 76
Nguyễn Linh để hai học sinh cấp ba ngồi ở ghế sau, còn cô ngồi ghế phụ. Sau khi thắt dây an toàn, Nguyễn Linh quay lại nhìn Trần Tùng Dương:
"Thành thật khai báo, chuyện vừa rồi là sao? Tại sao Nguyễn Huỳnh lại nghĩ cháu là Diệp Hủ?"
"Cháu..." Trần Tùng Dương ngập ngừng:
"Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là một số hiểu lầm trùng hợp..."
Nguyễn Linh nhướng mày:
"Còn nhớ lần trước cháu xin lỗi cô, đã hứa với cô như thế nào không?"
Không được phép ác ý suy đoán bất cứ ai, không được phép cố ý che giấu sự thật.
Trần Tùng Dương tất nhiên không quên, mặt lập tức xụ xuống.
"... Cháu biết rồi."
Cậu ấy do dự một giây, thành thật lên tiếng:
"Cháu sẽ giải thích rõ ràng chuyện này ngay."
Nghe vậy, ánh mắt của Diệp Cảnh Trì lóe lên một chút ngạc nhiên. Anh và bố của Trần Tùng Dương là bạn cũ, cũng nghe đối phương phàn nàn không ít lần về đứa con trai không nghe lời này. Không ngờ, Trần Tùng Dương ở trước mặt Nguyễn Linh lại ngoan ngoãn như vậy.
Trần Tùng Dương kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối. Từ lúc cậu ấy nhìn thấy Nguyễn Huỳnh, cảm thấy không ổn nên đã quay lại, Nguyễn Huỳnh hiểu lầm cậu ấy là Diệp Hủ, cậu ấy nhất thời nóng nảy nên không phủ nhận. Tiếp đến là Nguyễn Huỳnh dẫn cậu ta đi cà phê để hỏi chuyện, cậu ấy lấp liếm vài câu, rồi bỏ chạy. Cuối cùng là Nguyễn Huỳnh chạy đến trường tìm cậu ấy, cậu ấy nói ra sự thật nhưng đối phương không tin, đành phải gọi điện cầu cứu.
Chờ sau khi kể xong xuôi, Trần Tùng Dương cụp mắt giống như một con cún con biết mình phạm sai lầm, chờ bị xử lý. Nguyễn Linh và Diệp Cảnh Trì vẫn chưa nói chuyện.
Diệp Hủ đã lạnh lùng lên tiếng:
"Xem ra, cậu thật sự rất thích tùy tiện nhận mẹ!"
Trần Tùng Dương nhăn nhó nói:
"Hủ ca, tôi thật sự không cố ý đâu, lúc ấy tôi nghĩ... ừm, nói chung là tôi không nghĩ nhiều, nhất thời nóng nảy nên..."
Mặt Diệp Hủ không chút biểu cảm:
"Lần trước cậu cũng nói vậy."
Trần Tùng Dương cứng đờ người. Mặc dù ấy không nhớ rõ lắm, nhưng... lần trước cậu ấy vội vàng nói với người khác Nguyễn Linh là mẹ mình, sau đó cũng xin lỗi bằng những câu tương tự như thế. Trần Tùng Dương tự biết mình sai, cũng không dám tranh cãi nữa. Cậu ấy cẩn thận giương mắt lên, nhìn Nguyễn Linh.
Có vẻ cô không tức giận, khóe môi còn hơi nhếch dường như có ý cười. Trần Tùng Dương lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu ấy lại nghe thấy Diệp Cảnh Trì nói với vẻ thích thú:
"Ồ? Lần trước là chuyện gì vậy?"
Trần Tùng Dương: "... !" Con ngươi lại chấn động.
Trần Tùng Dương quen biết Diệp Cảnh Trì lâu hơn cả Nguyễn Linh. Cậu ấy từ hồi tiểu học đã là bạn học với Diệp Hủ, tự nhiên cũng quen biết Diệp Cảnh Trì từ lúc đó. Từ lúc đó hai nhà đã ở cùng một khu phố, tần suất Trần Tùng Dương chạy đến nhà Diệp Hủ lúc nhỏ còn cao hơn bây giờ. Mỗi ngày tan học cậu ấy đều chạy đến chơi, tối ăn cơm mới về. Nhưng hầu hết thời gian Diệp Cảnh Trì đều không ở nhà, thi thoảng có ở thì cũng ở trong phòng làm việc. Trong mắt Trần Tùng Dương, chú Diệp luôn là một nhân vật khó hiểu, rất giỏi, nhưng cũng rất đáng sợ.
"Hủ ca." Trần Tùng Dương hạ giọng nói:
"Hay là cậu... giúp tôi giải thích một chút?"
Diệp Hủ lạnh lùng nhìn Trần Tùng Dương, không mảy may động đậy. Trần Tùng Dương thất bại trong việc cầu cứu, lại lén lút ngẩng đầu nhìn Nguyễn Linh, nhìn cô với ánh mắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền