ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 104. Chuyện không khó lắm

Chương 104: Chuyện không khó lắm

Trong căn phòng giam yên tĩnh, Lưu Đức Trụ đang nằm co quắp trong một góc.

Phòng tối kinh khủng thế nào, chỉ có tự mình trải qua mới có thể hiểu được, đây là cách tra tấn bằng nội tâm.

Cánh cửa bằng hợp kim từ từ kéo lên, Lưu Đức Trụ ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn về phía trước, thì ra là người đeo mặt nạ thần bí kia xuất hiện.

"Tôi biết, cậu sẽ có giở vài trò vặt."

Khánh Trần bình tĩnh nói:

"Nhưng lòng tham sẽ hại bản thân mình. Lần cảnh cáo này để cậu hiểu việc phản bội lừa dối tôi sẽ phải nhận được gì, lần tiếp theo sẽ không dễ dàng như vậy nữa đâu. Tôi đưa cho cậu, cậu có thể không cần. Nhưng thứ mà tôi không cho, cậu cũng đừng suy nghĩ ăn trộm."

Lưu Đức Trụ đã dần khôi phục sự tỉnh táo:

"Ông chủ, chỉ cần ngài không giết tôi, mọi thứ tôi đều chấp nhận."

Trước đó, Lưu Đức Trụ còn nghĩ rằng hôm nay mình hẳn phải chết.

Nhưng mà trừng phạt không chỉ kết thúc đơn giản như vậy, ít ra Khánh Trần suy nghĩ không thể nhẹ nhàng thế được.

Hắn biết rõ, mình đối mặt với thế giới khắc nghiệt thế nào? Cho nên hắn phải cho Lưu Đức Trụ ý thức được nó phải như thế.

Khánh Trần bình tĩnh nói:

"Trong mắt tôi, nhìn rất rõ sự việc từ đầu đến cuối. Nếu như không phải cậu bỏ qua việc đọc tin, hai người Côn Luân kia sẽ không chết. Cho nên phạt như vậy còn chưa đủ."

Hắn nói xong, bèn ra hiệu cho Diệp Vãn giữ chặt Lưu Đức Trụ đặt lên ghế, sau đó Khánh Trần dùng khăn mặt trùm lên mặt tên này. Cuối cùng, hắn lấy một chậu nước lạnh, từ từ đổ lên.

Lưu Đức Trụ dùng hết sức giãy dụa, nhưng mặc kệ sức của cậu ta có thế nào cũng không làm được gì.

Mãi đến khi sức tên này dần dần yếu đi không còn giãy dụa nữa. Khánh Trần mới nhấc khăn mặt ra, tha cho tên này khỏi bị sặc nước mà chết.

"Ông chủ, tôi biết sai rồi."

Lưu Đức Trụ khóc lóc:

"Tôi thật sự biết sai rồi."

Khánh Trần vẫn yên tĩnh không lộ ra chút thay đổi nào.

Không cho Lưu Đức Trụ thời gian thở dốc, Diệp Vãn lại lần nữa đè cậu ta xuống, tiếp tục tra tấn bằng nước.

Khánh Trần đổ từng chút một chút một lên khăn mặt, cho đến khi Lưu Đức Trụ không không chế được bản thân bài tiết bừa bãi, mới đình chỉ việc tra tấn này lại.

Lần này, Lưu Đức Trụ thật sự sợ rồi, cậu ta sặc nước một thời gian thật dài, mới vừa thở vừa khóc lóc:

"Ông chủ, khi trở về nhà tôi đã thật sự hối hận. Mỗi lần nhớ đến hai vị anh hùng Côn Luân kia, tôi đều tự trách bản thân mình hèn yếu, tôi thật sự biết sai rồi."

Khánh Trần qua chiếc mặt nạ mèo lạnh lùng nhìn đối phương. Đây là lần thứ nhất hắn tra tấn người khác. Đối với những người bình thường, cảm giác tự mình tra tấn là một loại dày vò.

Nhưng hắn phải học, học cách biến tâm lý của mình thành vô tình, biến mình trở thành một con dã thú chân chính.

"Hiện tại, tôi cần cậu làm một việc."

Khánh Trần nói:

"Trong nhà tù số 18 này vừa đến mấy người lữ khách thời gian mới, tôi cần cậu diễn một vở kịch."

Lưu Đức Trụ sợ hãi:

"Ông chủ, ngài cần tôi làm gì."

"Làm cho bọn chúng tin tưởng, cậu ở nơi này đạt được một vị trí cực cao."

Khánh Trần trả lời.

Lưu Đức Trụ tủi thân nói:

"Ông chủ, tôi thật sự không biết diễn."

Khánh Trần suy nghĩ rồi nói với Lâm Tiểu Tiếu: "Anh giúp em kiếm một cái tai nghe để tên này mang theo. Em sẽ phía

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip