ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 105. Lại ra ngoài chơi

Chương 105: Lại ra ngoài chơi

Bởi vì từng nhóm một thay nhau ăn cơm, nên thời gian mọi người ăn hết kéo dài đến tận giữa trưa.

Trong thời gian đó, Lưu Đức Trụ ngồi tại bàn ăn biểu hiện ra đầy đủ, dáng vẻ, khí thế, càng ngày diễn càng nhập tâm.

Khi tất cả đám tù nhân trở về phòng giam, tất cả mọi người đã hiểu ra mọi chuyện: Trong nhà tù bỗng nhiên mọc ra một người có địa vị cao vời, mà địa vị này vững vàng xếp thứ hai, dưới một người trên nghìn người.

Một số ít tội phạm có được tổ chức riêng, đã bắt đầu tung tin ra phía bên ngoài.

Trong đại sảnh nhà tù dần dần trở nên yên tĩnh, Lưu Đức Trụ quay đầu nhìn lại, bất thình lình trông thấy Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu đứng phía sau nhìn mình từ bao giờ.

Bộp một tiếng.

Lưu Đức Trụ quỳ trên mặt đất nói:

"Tôi thật sự xin lỗi."

Việc này khiến Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn ngây người ra.

Lâm Tiểu Tiểu nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Người này có thể chịu nhục, có thể biểu diễn, cực kỳ thích hợp đại diện cho chú mày. Nếu là người có chính kiến, thêm chút dũng cảm, sẽ không đồng ý biến thành con rối cho người ta điều khiển."

Lưu Đức Trụ nghiêng đầu, tháo tai nghe ra, tên này vội vã giải thích:

"Vừa rồi tôi làm ra những hành động kia là chỉ thị từ trong này. Hai ngài đừng nên chấp chuyện này."

Đang khi tên này không ngừng giải thích, Khánh Trần mang theo chiếc mặt nạ tại mèo từ phòng bếp đi ra:

"Màn biểu diễn có phần gấp gáp. Nhưng đối phó với mấy tên lữ khách thời gian mới kia là đủ rồi. Về phòng giam thôi, về sau cần cậu diễn nhiều vở kịch thế này nữa, và, nhớ kỹ lời tôi nói, lòng tham sẽ hại chết người đấy."

"Đã hiểu, đã hiểu."

Lưu Đức Trụ gật đầu như giã gạo.

Sau khi Lưu Đức Trụ rời đi, Lý Thúc Đồng bước ra khỏi khu đọc sách, vừa đi vừa cười:

"Nếu vừa rồi ta không đi nhanh, có lẽ không nhịn được cười. Chuyện này thú vị phết, khả năng đây là niềm vui của kẻ đứng sau màn."

Khánh Trần tháo mặt nạ ra nhìn Lý Thúc Đồng:

"Sư phụ, đã làm xong chuyện cuối cùng rồi."

Lý Thúc Đồng cười cười:

"Không xong đâu, vẫn còn một chuyện nữa đấy."

Lão vừa nói xong, hai tên người máy giám ngục đi tới trước mặt Khánh Trần nói:

"Tù nhân số hiệu 010101, có người thăm nuôi."

Khánh Trần quay đầu lại, hắn không ngờ Thần Đại Không Âm lại lần nữa tới tìm hắn, sao đối phương muốn gặp mình nhiều vậy nhỉ?

Lý Thúc Đồng đứng bên lên tiếng:

"Đi thôi. Lần này chúng ta ra ngoài phải mất mấy ngày. Về sau khi cô ấy tới, ta sẽ bảo giám ngục trực tiếp từ chối. Muốn gặp lại cô ấy không biết phải tới khi nào."

Trong khu vực thăm nuôi, Thần Đại Không Âm mặc một chiếc váy xếp dài quá đầu gối. Có lẽ do thời tiết dần trở lạnh, cô còn mặc một chiếc quần bó phía trong.

Phía dưới có đi một đôi dày bằng da màu đen.

Cách ăn mặc này, nhìn qua mới giống một cô gái 19 tuổi.

Cô ấy lớn hơn Khánh Trần 2 tuổi, nhưng chắc chắn không thể già dặn bằng hắn được. Trên người cô tràn ngập hơi thở thanh xuân.

Cô nhìn Khánh Trần được người máy giám ngục dẫn vào trong phòng, bèn lấy ra hai hộp cơm giữ nhiệt đặt lên.

Một hộp đựng đầy sushi nhìn rất đẹp mắt. Hộp còn lại đựng cơm thịt bò -Gyudon.

Sau khi Khánh Trần ngồi vào phía đối diện, Thần Đại Không Âm mới mỉm cười nói:

"Lần trước tôi đến sao không gặp được cậu?"

Khánh Trần nhỏ giọng nói: "Không biết tại sao trong tù không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip