ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 108. Dạy bảo

Chương 108: Dạy bảo

Người hầu không phải nô lệ, nó là quá trình cưỡng ép giữa các tầng giai cấp.

Có một ít gia đình vì quá nghèo, nên đã 'bán' cho các công ty những đứa trẻ vừa tròn 14 tuổi.

Công ty sẽ trả cho bọn họ một khoản tiền, sau đó ký một hợp đồng lao động lên tới 80 năm với đứa trẻ ấy. Nội dung hợp đồng bao gồm, công ty là đại diện bên A, sẽ chu cấp cho đứa bé tiền lương, ăn ngủ, và phúc lợi huấn luyện.

Còn đứa bé ấy là bên B, trong vòng 80 năm phải làm việc vì công ty.

Nếu trong thời gian còn hợp đồng, mà bên B muốn huỷ hợp đồng, phải bồi thường cho công ty một số tiền trên trời.

Mà cả đời bọn chúng không cách nào trả nổi tiền vi phạm hợp đồng.

80 năm, đây là giới hạn lao động mà Thế Giới Bên Trong quy định. Đứa bé 14 tuổi đã phải ký hợp đồng giới hạn cuối cùng.

Nếu như một người hầu, bắt đầu phục vụ từ năm 14 tuổi đến 94 tuổi còn chưa chết sẽ được tự do.

Nhưng trên thực tế, rất ít người hầu nào có thể sống đến 94 tuổi.

Nên dần dần cái từ người hầu này ra đời.

Cũng không phải con người tại Thế Giới Bên Trong quay trờ về thời đại nô lệ, mà thời đại này đã không còn bảo vệ kẻ yếu. Lúc đó, con người sẽ hiểu giá trị của đồng tiền mạnh đến mức nào.

Loại người hầu này thật ra có rất nhiều, phần lớn là những người không còn cách nào mới phải bán mình.

Lúc này, cậu bé chờ người trung niên ăn uống xong xuôi, mới dọn dẹp mọi thứ tươm tất. Sau đó, cậu ta dựng một chiếc lều vải thật tốt cho trung niên.

Người trung niên ung dung bước vào lều vải đi ngủ. Còn cậu bé kiếm cho mình một tảng đá tránh gió, ngồi cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Giống như chiếc ba lô leo núi to tướng kia, chỉ để chứa những đồ vật cần thiết cho người trung niên. Trong đó cũng không có thứ gì dành cho cậu bé, ngay đến cả lều vải của mình cũng không có...

Thỉnh thoảng, cậu bé còn tỉnh dậy thêm củi vào trong đống lửa, để hơi nóng từ đống lửa luôn luôn có thể chiếu đến vị trí lều vải.

Thật sự, ngay cả đống lửa phía bên kia cũng cảm nhận được cuộc sống thê thảm của cậu bé.

Người trung niên kia không hề coi cậu bé ấy là một con người.

Gió đêm bỗng nhiên thổi đến một cơn, không khí lạnh kéo tới, tựa như thổi bay nhiệt độ đống lửa.

Ông lão Tần Thành nhìn qua con trai cả Tần Đồng:

"Đừng đi chọc hai người này. Bọn họ dám lang thang trên hoang dã thì không phải người ngu. Nhìn người trung niên kia không phú thì quý, nói không chừng có lẽ đã sử dụng đầy đủ danh sách biến đổi gien tiến vào cấp B rồi."

Tần Đồng gật đầu:

"Cha, người yên tâm, con chưa ngốc đến vậy."

Lúc này, người phụ nữ trung niên bên cạnh Tần Thành nói:

"Nhìn cậu bé kia không giống với người đã tiêm thuốc biến đổi gien, thân thể cũng không hề có máy móc. Nếu là một người hầu của nhân vật lớn, sẽ không yếu đến vậy. Nói không chừng người trung niên kia còn chưa tới cấp C."

Tần Thành lắc đầu:

"Đừng xem thường một ai. Giả dụ người đó là cấp C, chúng ta cũng không chọc vào được."

Ông lão lại cuốn cho mình một điếu thuốc nữa, yên lặng suy nghĩ chút rồi nói với Tần Đồng: "Con lên xe cầm cho cậu bé ấy tấm thảm. Nhân vật lớn không cần chúng ta nịnh bợ, mà cũng chẳng có gì nịnh người ta, nhưng người hầu chúng ta vẫn chăm sóc được. Có thể người hầu sau này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip