Chương 109: Thời điểm săn thú
Dịch: Gia Cát Nô
***
Từ nhà tù số 18 đi ra, Lý Thúc Đồng dẫn Khánh Trần đi qua con đường hầm thật dài, đi qua cả khu vực giám thị cho đến tận núi.
Khánh Trần có hỏi:
"Vì sao trong nhà tù lại có một đường hầm dài như vậy?"
Lý Thúc Đồng giải thích cho Khánh Trần rằng: Nhà tù số 18 là do Lý thị xây dựng.
Trước đó tập đoàn Lý thị xây nhà tù này đã để lại cho gia tộc mình một con đường sống, phòng ngừa trường hợp con cháu mình trở thành tù nhân, có thể phải chết già ở trong đó.
Khi đó tập đoàn còn chưa tạo được ảnh hưởng lớn như bây giờ với Liên Bang, bọn họ sợ có một ngày nào đó trở thành vật hiến tế.
Sau đó, tất cả công nhân phụ trách đào con đường hầm này, trước khi đến thành phố số 10 thi công một công trình khác, đều chết vì một vụ tai nạn lở đất.
Đường hầm này, cũng chỉ còn một số người trong Lý thị biết.
Về sau, Lý thị dần dần lớn mạnh, công trình mà Lý thị luôn gìn giữ chẳng biết lúc nào bị quên lãng, bọn họ quên cả con đường sống mà cha ông mình làm ra.
Bởi vì Lý thị đã trở thành con quái vật hiên ngang trên đỉnh Liên Bang, nên đã quên cả con đường sống cấp thấp này.
Lý Thúc Đồng dẫn Khánh Trần ra ngoài, sau đó để Khánh Trần giữ nguyên hình dáng đeo ba lô. Dù cho cậu bé vẫn còn vết thương dưới lòng bàn chân, nhưng hai người đều dùng tốc độ nhanh nhất đi đường.
"Tại các khớp xương có còn xuất hiện âm thanh đôm đốp kia nữa không?"
Lý Thúc Đồng hỏi.
"Không có." Khánh Trần lắc đầu:
"Sau buổi hôm đó thì không thấy xuất hiện nữa."
Giống như tất cả tiền bối Kỹ Sĩ, từ lúc hắn rời khỏi núi Lão Quân, gien ẩn này cũng chưa từng xuất hiện.
Lý Thúc Đồng cười nói:
"Không sao, lần này chắc chắn sẽ thu hoạch được thứ khác."
"Đúng rồi sư phụ."
Khánh Trần hỏi:
"Đồ ăn chúng ta mang theo mới hai ngày đã dùng hết, tiếp theo chúng ta ăn cái gì?"
Lý Thúc Đồng nhìn về phía cậu bé:
"Sao mà ta biết được, chuyện này phải do đệ tử suy nghĩ chứ?"
Khánh Trần: "..."
...
Cô bé Tần Dĩ Dĩ từ rất sớm đã xếp xong lều vải của mình, đặt chúng ở trên xe.
Cô đứng ở một nơi cách khoảng 10 mét quan sát cậu bé kia, bỗng nhìn thấy cậu bé ấy lại tiếp tục nấu cơm cho người trung niên kia. . truyện đam mỹ
"Anh, người hầu sẽ thật sự không có cơ hội tự do sao?"
Tần Dĩ Dĩ hỏi Tần Đồng.
"Cơ bản là không có người nào giành lại được sự to do trước hợp đồng."
Tần Đồng nói thêm:
"Người hầu là người có cơ hội gần gũi nhất với tầng lớp phía trên, cho nên bọn họ biết rất nhiều bí mật. Vậy nên, các công ty sẽ không đồng ý bọn họ rời đi dù có tàn tật, mà bị như vậy rất có thể phải chết."
Tần Dĩ Dĩ thở dài, sao một người tốt như vậy lại có thể trở thành người hầu được cơ chứ?
Cũng không biết gia đình như thế nào mới đem con mình bán cho các công ty.
Mặc dù cuộc sống gia đình Tần Dĩ Dĩ khá khó khăn, con cái cũng nhiều, nhưng Tần Thành chưa bao giờ có ý định bán con cái.
Tần Dĩ Dĩ nghĩ đến chuyện đêm qua, người thiếu niên ấy tự bôi thuốc cho bản thân mình mà sắc mặt không hề thay đổi. Cô cảm nhận được, cậu bé ấy nhất định phải trải qua rất nhiều đau khổ nên khi đau đớn như vậy vẫn có thể giữ được nét mặt bình tĩnh.
Đúng lúc này, phía bắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền