ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 112. Vật nuôi của người quyền thế

Chương 112: Vật nuôi của người quyền thế

Nghe đồn, phía bắc vùng hoang dã cát vàng đầy trời.

Mà đám người Khánh Trần ở tại phía nam hoang dã, nơi mà có rất nhiều thảm thực vật. So sánh với phía nam tại Thế Giới Bên Ngoài cũng không khác biệt nhiều.

Nơi đây bầu trời trong xanh, nhìn qua đã thấy tầm hồn sảng khoái.

Hai chiếc xe bán tải đi một mạch mấy chục dặm đường núi nhỏ, cuối cùng đã bắt gặp con đường cái.

Đây là lần đầu tiên Khánh Trần nhìn thấy đường cái trên hoang dã. Từ lúc xuất hành, hắn chỉ được Lý Thúc Đồng dẫn đi trên những con đường nhỏ.

Lúc này, thông tin Lý Thúc Đồng biến mất có lẽ đã được những người đứng đầu Liên Bang biết được.

Chỉ có điều, hiện tại mọi người đang ở trong hoang dã, nơi mà internet không được tràn đầy.

Trước khi ra ngoài, hắn đã từng hỏi Lý Thúc Đồng:

"Người là nhân vật lớn, nếu đi ra ngoài có phải đến đâu cũng có người nhận biết không?"

Nhưng chỉ nhận được sự im lặng từ Lý Thúc Đồng. Cuộc sống của ngài ấy đến tận bây giờ rất ít được công khai hình ảnh. Người tập đoàn có thế nhận ra đây là người đã ở ẩn nhiều năm, nhưng người bình thường không có được khả năng ấy.

Cho nên, thời điểm mọi người gặp được đội săn thú, Lý Thúc Đồng đã kéo cổ áo lên, đợi cho đám này rời đi mới kéo lại bình thường.

Đương nhiên, ngài ấy cũng giải thích qua, kéo cổ áo không phải là sợ người ta phát hiện, chỉ không thích động tay động chân giết người diệt khẩu mà thôi.

Khánh Trần biết cuộc sống khốc liệt như vậy, và bản thân hắn cũng thích cuộc sống ấy.

Hai bên đường cái được bao phủ bằng hàng rào thép, cũng giống như cao tốc tại Thế Giới Bên Ngoài.

Tần Dĩ Dĩ nhìn ánh mắt tò mò của Khánh Trần, bèn giải thích cho hắn:

"Hàng rào sắt này để phòng ngừa thú dữ phá hoại, bởi vì có một vài loài thân hình rất lớn, tốc độ rất nhanh, mà chúng ta không thể né tránh được. Trên đường quốc lộ, cứ cách một cây số sẽ có một con đường hầm, để cho dã thú có thể đi lại, hoặc dừng chân. Điều này sẽ giảm thiểu khả năng phá hàng rào của bọn chúng."

Cô gái ngày càng tò mò, hình như cậu bé ấy lần đầu tiên tới hoang dã. Nhưng cách làm việc nhuần nhuyễn tự nhiên, không hề không giống người lần thứ nhất ra ngoài.

Trên con đường quốc lộ, thỉnh thoảng Khánh Trần trông thấy cái gì gọi là 'Vân Lưu Tháp' nhìn qua giống như một cây nấm khổng lồ, đứng lặng yên bên vệ đường. Có thế nói đây là một trong số cảnh tượng đặc biệt.

Những Vân Lưu Tháp này nhìn qua có vẻ như đã bị bỏ hoang lâu ngày, xuất hiện rất nhiều vết rỉ sét.

Có thể nói, thông tin Giang Tuyết đạt được đa phần là nghe nói chuyện, bản thân cô ấy cũng chưa từng ra ngoài hoang dã.

Giống như Lý Thúc Đồng nói về tình trạng sử dụng vũ khí tại Thế Giới Bên Trong.

Sỡ dĩ con người vẫn còn dùng súng ống, chỉ phục vụ một suy nghĩ đơn gian: Giết người, và chỉ cần một viên đạn là đủ.

Động cơ dầu diesel có lẽ cũng tồn tại với mục đích này.

Tần Dĩ Dĩ nói tiếp:

"Trước kia rất lâu, trên quốc lộ vẫn còn xuất hiện xe điện. Nhưng càng về sau, mọi người nhận ra rằng, di chuyển trên vùng hoang dã, sử dụng động cơ dầu diesel vẫn hiệu quả nhất, cho nên đi đường dài vẫn sự dụng động cơ diesel. Dẫn đến, Vân Lưu Tháp mất dần tác dụng của nó, khiến tập đoàn bỏ bê việc tu sửa những cột ở nơi đây."

"Vậy máy móc được

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip