Chương 111: Ta cấp S
Lần này khác lần trước, thời điểm dọn dẹp lều vải không chỉ có mình Khánh Trần.
Tần Dĩ Dĩ còn không thèm trợ giúp gia đình mình dọn dẹp lều trại bên kia, mà nhanh chóng chạy lại bên này giúp đỡ hắn thu dọn bài ghế và lều vải.
Thậm chí còn giúp hắn dập tắt đống lửa, lấy lại 6 cái châm 'Lôi thần' kia.
Cô bé đi tới trước mặt Khánh Trần, đưa những chiếc châm 'Lôi Thần' đã được lau chùi kỹ cho hắn:
"Chút nữa chúng ta có thể ngồi xe, sẽ không ảnh hưởng đến vết thương nữa rồi."
Cô bé nói xong bèn chạy lại bên cạnh Tần Thành, nhỏ giọng hỏi:
"Cha, người hầu bình thường phải dùng bao nhiêu tiền mới có thể bồi thường hợp đồng?"
Ông lão Tần Thành trừng mắt nhìn con gái mình:
"Con ngoan ngoãn ở trong xe cho ta, ít nói chuyện với cậu bé kia lại."
"Không được." Tần Dĩ Dĩ lập tức nhảy lên thùng xe, chẳng thèm để ý đến lời doạ nạt của cha mình.
Các cô gái đến tuổi trưởng thành trên hoang dã đều vậy, giống hệt những con mèo rừng, ương bướng và tự do.
Mặc dù bọn họ có hộ khẩu trong thành phố. Nhưng rất nhiều năm này, Tần Dĩ Dĩ đều theo bố mẹ lang thang vùng hoang dã, tính cách cũng dần trở nên ương bướng.
Tần Thành nhìn thấy đứa con phản nghịch của mình mà thở dài, sau đó quay qua nói với Tần Đồng:
"Chờ chút nữa con cũng ngồi trên thùng xe, đừng để em gái con bị người khác lừa dối. Con nói nó thì nó còn nghe, còn cha căn bản nói nó không nghe nữa rồi."
"Vâng." Tần Đồng thở dài.
Sau khi Khánh Trần ngồi lên xe, mới phát hiện bên trong thùng xe bán tải bên kia chẳng có gì, chỉ được phủ lên một tấm vải màu xanh tạo thành một chiếc lồng.
Còn chiếc xe mình đang ngồi có một ít đồ săn bắt thú, công cụ sửa chữa, cũng như vài thứ đồ lẻ tẻ khác.
Tiếng động cơ xe bán tải vang lên, sau đó như một con ngựa hoang lao vút đi, nghe rất mạnh mẽ.
Hắn lấy từ trong ba lô ra bàn ghế cho Lý Thúc Đồng ngồi. Lão cũng tự nhiên ngồi vào hưởng thụ cuộc sống này.
Mặc kệ chiếc xe vì đường xấu mà xóc thế nào, Lý Thúc Đồng vẫn có thể ngồi yên vững vàng.
Lúc này, Tần Dĩ Dĩ ôm lấy đầu gối hỏi:
"Chú, ngài là cấp bậc gì vậy? Sao chỉ có hai người mà dám đến vùng hoang dã, còn dám đi cả về phía nam?"
Hiện tại, vị trí của mọi người đều được tính là phụ cận thành phố.
Nơi này có rất nhiều khu sản xuất, 12 tập đoàn quân đội Liên Bang cũng đóng ở xung quanh đây, thỉnh thoảng còn gặp được một đội quân tuần tra, cho nên không có gì nguy hiểm cả.
Nhưng tiếp tục đi về hướng nam lại là vấn đề khác, dù cho không cần tới gần vùng đất cấm kỵ, với một người bình thường phải nói là nguy hiểm trùng trùng.
Đêm qua, Khánh Trần từng hỏi Lý Thúc Đồng: Đám người bên cạnh chúng ta là một gia đình sao?
Lý Thúc Đồng trả lời đúng vậy.
Khánh Trần rất tò mò. Tại sao một gia đình lại phải tập trung cùng một chỗ tại nơi nguy hiểm như vùng hoang dã này? Nếu chẳng may gặp phải nguy hiểm thì sao? Phải biết rằng gia đình kia có rất nhiều cô gái không biết chiến đấu.
Lý Thúc Đồng giải thích qua: Bọn họ không còn đường sống trong thành phố, mới bắt buộc phải kéo nhau ra vùng hoang dã này.
Tại sao phải cùng người nhà ở đây? Bởi vì loại khu vực nguy hiểm như hoang dã, người không cùng dòng máu không thể tin tưởng được.
Nếu một đội ngũ trên hoang dã vắng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền