ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 117. Gã muốn chạy cũng chạy không thoát

Chương 117: Gã muốn chạy cũng chạy không thoát

Lúc này, kế hoạch tập kích của đám người hoang dã bị đảo lộn.

Bọn chúng cũng không phải là chiến sĩ thiện chiến, chỉ là đám trộm cướp tập trung lại trên hoang dã mà thôi.

Bọn chúng định khống chế tất cả đám người gia đình Tần Thành, sau đó giết chết Lý Thúc Đồng và Khánh Trần.

Nhưng một việc bỗng nhiên phát sinh, phá vỡ kế hoạch ban đầu của Trương Đồng Đản.

Lão Tần đã sớm phát hiện bọn họ. Dưới khuôn mặt hiền lành ấy, không phải là người mặc người ta thích làm gì thì làm.

Trong rừng, tiếng súng bắt đầu vang lên, nhắm thẳng vào cái lều nơi Lý Thúc Đồng nghỉ ngơi. Chỉ vài giây sau chiếc lều đã thủng lỗ chỗ như cái sàng.

Trương Đồng Đản quay người quan sát, giống như con sói nhìn đồ ăn của mình thèm thuồng.

Trong rừng tối, gã gằn từng tiếng nói ra:

"Lão Tần, mày và gia đình mày ngoan ngoãn ở trong lều cho tao, không đừng trách ông mày không nể tình. Mẹ nhà nó. . . chút nữa ông mày tính sổ với mày."

Gã nói xong bèn từ từ đến gần lều vải của Lý Thúc Đồng, ra hiệu thuộc hạ tiến vào lục xoát.

Nhưng khi thuộc hạ vén chiếc lều lên, bỗng nhiên phát hiện bên trong rỗng tuếch:

"Không có người."

"Mẹ, bị lừa rồi."

Trương Đồng Đản bỗng nhiên đứng phắt dậy, ánh mắt đảo quanh bốn phía, nhằm tìm kiếm bóng dáng ai đó: "Người đâu?"

Trong rừng cây, hơn 10 người hoang dã cũng bắt đầu vội vàng tìm kiếm, nhưng không sao tìm được.

"Đang tìm tôi sao?"

Giọng nói vang lên phía sau người hoang dã.

Trong khu cắm trại ánh lửa bỗng nhiên tràn ra, từng tia sáng chiếu vào rừng cây trong đêm, tạo thành một bức tranh vô cùng bắt mắt.

Người hoang dã quay đầu lại, nhìn thấy Lý Thúc Đồng đang chỉ tay vào ngực mình.

Hành động của người trung niên mặc bộ đồ jacket nhìn có vẻ rất chậm, nhưng sao gã chẳng có cảm giác mình có thể tránh né được.

Khi ngón tay tiếp xúc đến ngực của mình.

Trong im lặng, người hoang dã còn chưa kịp phản ứng lại, thân thể giống như bị đại bác bắn bay tới gốc cây phía sau.

Nhưng có một chuyện kỳ lạ, là thân thể bay đập vào cây cũng không phát ra tiếng động nào.

Thân thể người này từ từ trượt xuống mặt đất, điều này hoàn toàn khác xa kiến thức vật lý.

Đánh người như vẽ tranh, nhẹ nhàng im ắng.

Chỉ một cái điểm tay, dễ như bỡn. Quá trình chiến đấu cũng chỉ có tiếng lá rụng, quá kỳ lạ.

Tất cả mọi người nghe được tiếng lá thi nhau rụng, vội vàng hướng ánh mắt qua vị trí đó. Nhưng nơi đó cũng chỉ còn những chiếc lá không ngừng rơi xuống, còn không biết Lý Thúc Đồng đã đi đâu.

Trong đêm tối, Trương Đồng Đản không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có thể nhìn thấy thuộc hạ của mình từng người, từng người một trượt dài trên thân cây mà chết đi.

Mỗi một lần lão nghe thấy âm thanh lá rụng, quay đầu lại nhìn thuộc hạ của mình, chỉ kịp nhìn thấy thân thể thuộc hạ mình tác động lên thân cây khiến cho lá rụng.

Xung quanh khu vực cắm trại, giống như có cơn mưa to ập đến.

Tìm không thấy người, chẳng nghe được tiếng gì, chỉ có từng chiếc lá rơi xuống.

Còn có ánh lửa chập chờn.

Quỷ dị,

Thần bí.

Mạnh mẽ.

Trương Đồng Đản sợ hãi. Gã lợi dụng lúc người kia còn đối phó với thuộc hạ của mình, quay người chạy vào trong rừng cây.

Trong khu cắm trại, Tần Thành dẫn theo đám người Tần Đồng cầm theo vũ khí, nhao nhao đứng phía sau những chiếc xe bán tải, cẩn thận quan sát tình hình.

Thời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip