ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 118. Mê tín

Chương 118: Mê tín

Đám người Tần Thành đứng nhìn chết lặng tại chỗ. Người thiếu niên bây giờ, cùng với người bọn họ đã gặp trước đây sao giống như hai người.

Mới vừa gặp mặt, cậu ta bình tĩnh giống như một khối đá, bỗng chốc biến thành con dao.

Tại khu vực xung quanh, Trương Đồng Đản là người hoang dã rất có danh tiếng, không ít thương nhân và thợ săn phải đóng phí qua đường cho gã.

Nhưng vừa rồi lại chết trong tay một cậu bé chẳng có tiếng tăm gì.

"Những người này nào giống người trong thành phố, mà giống chúng ta, những kẻ trên hoang dã hơn."

Tần Dĩ Dĩ thuộc loại người sống lâu năm trong hoang dã, đã sớm có tư tưởng mình là người hoang dã, cũng thích cái tính cách nơi này tạo nên. Cô cười tủm tỉm phủi phủi bụi đất trên người mình, rồi nói lời hỏi thăm:

"Anh bị thương sao?"

"Không có." Khánh Trần lắc đầu. Hắn lấy cây súng ngắn của Trương Đồng Đản, sau đó nhìn Lý Thúc Đồng nói:

"Sư phụ, cái này con giữ."

"Ừ." Lý Thúc Đồng gật đâu:

"Sau này chắc sẽ cần, trên người tên đó còn có hộp đạn, đừng quên lấy."

Từ khi lão nghe Khánh Trần nói gần cảm nhận được cánh cửa sinh tử. Một người làm sư phụ như lão, cũng không quá để ý việc Khánh Trần sử dụng súng.

Dù sao Kỵ Sĩ là tổ chức thực dụng. Hằng Xã cũng thuộc loại thực dụng, chỉ cần bỏ ra cái giá thấp nhất để thu được lợi ích lớn nhất, đó là lựa chọn của người thông minh.

Nếu miễn cưỡng Khánh Trần không được dùng súng, Lý Thúc Đồng cảm thấy làm vậy là đầu óc có vấn đề.

Tần Thành suy nghĩ rồi nói:

"Lúc trước tôi đưa cho Trương Đồng Đản 4 chiếc rương, có lẽ đang được giấu gần đây. Tôi đi tìm một chút."

Lão nói xong bèn dẫn theo con cái tiến vào rừng cây.

Tần Đồng yên lặng dẫn theo cha mình đến một cỗ thi thể, ngồi xuống nói:

"Cha, người xem cỗ thi thể này, vô cùng quỷ dị."

Tần Thành ngồi xuống, yên lặng kiểm tra:

"Kỳ quái, rốt cuộc là dùng chiêu thức gì, mới biến thân thể con người đến tình trạng này? Với lại, ra tay mạnh mẽ như vậy, mà chúng ta vừa rồi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào."

Lão đứng dậy, dùng cánh tay bằng máy móc thô ráp của mình vuốt ve thân cây:

"Vỏ cây rắn chắc như vậy cũng bị vỡ nát."

Hiện tại, trong đầu hai người chỉ có một cậu hỏi: 'Tại sao lại làm được vậy?'

"Trước tiên đừng suy nghĩ nhiều."

Tần Thành thở dài:

"Cha cảm thấy chúng ta đã đánh giá thấp người này. Người trung niên kia tuyệt đối đạt được cấp B. Nửa năm trước, ta có nhìn thấy nhân vật cấp B ra tay. Dùng sức một người giết cả một đội thợ săn, cực kỳ đáng sợ."

"Cha." Ánh mắt Tần Đồng sáng lên:

"Hiện tại con cảm thấy, cậu bé kia chắc chắn là đồ đệ của người trung niên. Mà Dĩ Dĩ lại thích cậu bé ấy, người trung niên kia có lẽ cũng thích Dĩ Dĩ. . ."

Trước đó, Lý Thúc Đồng và Khánh Trần đều thì thầm nói chuyện. Nên hai người chỉ mới xác định Khánh Trần không phải người hầu, còn chưa xác định được mối quan hệ cụ thể giữa hai người.

Ngay tại thời điểm Tần Đồng con đang mơ mộng.

Bộp một tiếng.

Cánh tay máy móc của Tần Thành đã đập một phát lên đầu Tần Đồng. Cái vung tay khiến Tần Đồng hoa mắt chóng mặt.

Lão nhỏ giọng cảnh cáo: "Lão Tần ta dựa vào trời để kiếm cơm. Tại sao chúng ta phải rời thành phố? Không phải vì khả năng có hạn sao? Dù cho Dĩ Dĩ cả đời không gả cho ai cũng có thể vui vẻ sống. Lão Tần ta còn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip