Chương 126: Gấp đôi thời gian
"Ông chủ, ông chủ, alo ông chủ."
Hơn nửa đêm, Khánh Trần bị tiếng rung của thiết bị truyền tin đánh thức.
Hắn lấy máy từ dưới gối ra xem, có tin nhắn từ Lưu Đức Trụ truyền tới.
Khánh Trần bực bội, không biết chuyện gì mà nửa đêm rồi mà thằng kia còn phá đám mình?
Hắn trả lời:
"Có chuyện gì."
Lưu Đức Trụ gửi tới một tin nhắn:
"Tôi đã làm theo sự sai bảo của ngài. Sắp xếp lại đám lữ khách thời gian tại nhà tù số 18. Hơn nữa, người bạn lớp bên của tôi là Ngưu Tuấn Dật, đã hoàn toàn tin tưởng địa vị của tôi trong tù."
Khánh Trần trả lời lại: "Ừ."
Lưu Đức Trụ tiếp tục nhắn lại:
"Hồ Tiểu Ngưu vừa mới liên hệ với tôi, nói rằng để tỏ lòng biết ơn ngài ra tay tiêu diệt nội gián, đồng ý thanh toán cho ngài hai cây vàng, còn hứa sẽ không bao giờ tiết lộ nội dung giao dịch cho người khác biết. Ông chủ, tôi thề lần này không dám tham ô một chút nào. Ông chủ cần phải tin tưởng sự trung thành của tôi, tôi tuyệt đối không dám nói láo."
Khánh Trần suy nghĩ, không ngờ Hồ Tiểu Ngưu coi Lý Đông Trạch ra tay là một lần giao dịch.
Thật sự kỳ lạ, người này giống như muốn đưa tiền cho mình, không đưa cũng có sao đâu.
Còn một câu đối phương nói 'tuyệt đối không nói nội dung giao dịch cho người khác' thật sự có một ý nghĩa khác. Kiểu như: Ngài cứ yên tâm cùng tôi giao dịch.
Khánh Trần suy nghĩ, Hồ Tiểu Ngưu đáng tin hơn Lưu Đức Trụ rất nhiều. Chờ cậu ta đến thành phố số 18, tìm cơ hội tiếp xúc thử xem sao.
Nếu xác định cậu ta không vấn đề gì, có thể mình sẽ dùng cậu ta thay cho Lưu Đức Trụ, kiếm về một người đại diện tốt hơn.
Không giống loại người như Lưu Đức Trụ, đứng ở giữa ăn chặn tiền.
Lúc này, Lưu Đức Trụ lại nhắn tới một tin:
"Ông chủ, xin lỗi ngài vì nửa đêm rồi còn gửi tin. Nhưng ở chỗ tôi xảy ra chút chuyện nhỏ. . ."
"Chuyện gì?"
"Nửa đêm tôi dậy đi vệ sinh, phát hiện cạnh gối có một phong thư. . . Ông chủ, trên phong thư ấy còn có một con tem hình ác ma, tôi nhìn thôi đã thấy sợ rồi."
Khánh Trần đã hiểu, chuyện này giải thích tại sao tên này nửa đêm còn dám quấy rầy mình, thì ra là bị tem ác quỷ doạ.
Vật cấm kỵ ACE-017, tem ác quỷ.
Vật này từng xuất hiện tại chỗ Vương Vân. Khánh Trần nghi ngờ, người gửi thư chính là người từng gọi điện thoại cho tên thủ lĩnh nhóm bắt cóc.
Xâu chuỗi các sự việc lại với nhau, người này kết nối Vương Vân và đám bắt cóc lại, lập kế hoạch trên núi Lão Quân.
Chính là người chủ mưu đứng sau màn.
Một người không thèm coi pháp luật và tính mạng con người ra gì.
Khánh Trần hỏi:
"Nội dung bức thứ là gì?"
Lưu Đức Trụ trả lời:
"Chỉ có một câu: Chúng ta chơi một trò chơi, ai tìm được đối phương trước, thì người thua trở thành nô lệ, hì hì."
Khánh Trần nhíu mày, nội dung bức thư chẳng có gì. Nhưng hai từ 'hì hì' khiến lông tơ hắn dựng đứng cả lên.
Người bình thường chẳng bao giờ dùng loại từ ngữ này. Tên này thật sự giống một người không bình thường.
Cảm giác này. . . thật sự giống một người dùng móng tay cào nát bảng đen.
Bức thư này không phải viết cho Lưu Đức Trụ. Bởi vì muốn sử dụng tem ác quỷ, điều kiện cần là phải biết địa điểm gửi thư. Mà bức thư đã đến tay Lưu Đức Trụ, vậy rõ ràng người đó đã biết chỗ ở của cậu ta.
Bị loại người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền