Chương 127: Sống nương tựa vào nhau
Ngọn núi thẳng đứng hơn 10 mét.
Khánh Trần đưa cho Giang Tuyết một đầu dây thừng, để cô đi đường vòng lên đỉnh núi.
Hắn buộc đầu dây kia vào ngang hông mình, phòng trường hợp chẳng may trong quá trình leo núi.
Độ cao này tương đương với một toà nhà sáu bảy tầng, chẳng may ngã xuống không chết cũng tàn phế.
Trên đỉnh núi không có một cái cây nào. Giang Tuyết chỉ còn cách buộc đầu dây ngang hông mình, sau đó đào một cái hố để giữ cho mình không bị kéo xuống. Dùng cách này mới đủ sức giữ cho Khánh Trần nếu chẳng may trượt tay không bị ngã xuống.
Khánh Trần còn chưa leo lên. Cô đã cầm thật chặt đầu kia đoạn dây thừng, chỉ cần có chuyện không may cô sẽ giữ thật chặt, làm vậy sẽ khiến Khánh Trần không bị chấn thương.
Với lại, cô làm như vậy sẽ tránh trường hợp khi Khánh Trần hạ xuống, cô bị kéo theo.
Khánh Trần đứng yên lặng nhìn vách núi trước mặt, bình tĩnh nhìn lên.
Hắn từ từ nhớ lại từng hành động, từng lời nói của sư phụ.
"Từ phía xa nhìn vào vách núi sẽ cảm nhận nó là một khối hoàn chỉnh, không có gì bấu víu. Nhưng thời điểm con đến gần nó, sẽ thấy những đường vân chằng chịt trên đó."
"Giờ phút ấy, con sẽ cảm nhận được nó giống như những đường vân trong lòng bàn tay của một người đá khổng lồ."
"Đó là con đường tắt để con tiến gần đến bầu trời."
"Đó là con đường thế giới tạo cho con đi, dù chưa từng có người nào đi qua."
Vách đá trước mặt Khánh Trần bỗng nhiên biến thành các khối hình học. Hắn thấy được nơi có hòn đá nhô ra, còn có những khe hở do tự nhiên tạo thành.
"Lúc ấy, con chỉ cần biến bàn tay, cánh tay, bàn chân, đôi chân thành những thứ máy móc mạnh mẽ nhất. Con hiểu rõ chúng, điều khiển được chúng theo ý của mình."
"Lúc này, đường lên trời sẽ thuộc về con."
Khánh Trần hít một hơi thật sâu, dùng ngón tay của mình nắm lấy tất cả những chỗ mình có thể bám vào, từ từ leo lên đỉnh núi.
Hắn đặt những lời dạy bảo của sư phụ thành kiến thức và kinh nghiệm của mình.
Ký ức, tài năng, sức mạnh là những thứ Khánh Trần có.
Nhưng bỗng nhiên hắn nhận ra, muốn tới nơi gần với bầu trời nhất, còn cần thêm một chút may mắn nữa.
Thời điểm Khánh Trần leo đến nơi cách mặt đất 10 mét. Một viên đá trên vách núi bỗng nhiên không còn chắc chắn, cậu bé nhíu mày lại, tư thế vốn dĩ tạo hình tam giác của cậu đang ổn định lại bị phá vỡ.
Hắn có thể cảm nhận được, rất nhanh mình sẽ rơi từ trên vách đá xuống.
Cảm giác mất đi trọng lượng ấy, khiến Khánh Trần cảm nhận được cái chết ngay trước mặt.
Giờ phút ấy, đoạn dây thừng buộc ngang hông đã phát huy tác dụng của nó, giữ Khánh Trần lơ lừng trên không.
Giang Tuyết đứng tại đỉnh núi, cắn răng dùng sức kéo dây thừng, từng chút từng chút một thả Khánh Trần xuống dưới đất.
Đoạn dây thừng bên hông, đoạn dây trong lòng bàn tay được giữ vô cùng chắc chắn.
Lúc này, Khánh Trần nhớ lại từng cảm giác vừa mới xảy ra, hắn nhận được một kinh nghiệm mới: Có đôi khi thế giới này sẽ lừa dối bạn, nhìn qua sẽ thấy viên đá vô cùng chắc chắn nhưng bỗng nhiên lại biến thành lỏng lẻo.
Những chuyện này thế giới sẽ chẳng quan tâm, nên điều mình có thể làm ngoài cẩn thận ra vẫn là cẩn thận.
Khánh Trần nhìn lòng bàn tay của mình, ngón tay đã bị cứa đứt, máu đã bắt đầu chảy ra, chỉ cần chạm vào sẽ thấy đau nhức vô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền