ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 131. Dùng pháo bắn muỗi

Chương 131: Dùng pháo bắn muỗi

Khánh Trần đứng bên ngoài hành lang.

Hắn không nói lời nào, chỉ yên lặng đứng đấy.

Hắn nhìn cửa căn phòng quen thuộc trước mặt, đột nhiên cảm giác có chút xa lạ.

Do toà nhà đã có phần cũ kỹ, nên công tắc điện tại hành lang đã bị mất cái nắp đậy.

Trước kia, trong nhà thường xuyên mất điện, cho nên luôn phải thủ sẵn nến trong phòng. Lúc ấy, cha sẽ giơ cao cây nến đi ra bên ngoài hành lang kiểm tra, cầu dao lại được đẩy lên, nhà lại có điện.

Nhưng từ nay về sau sẽ không còn những hình ảnh ấy nữa.

Khánh Trần đứng đó, nhanh chóng nhớ lại tất cả hình ảnh hắn đã cố tình quên đi.

Lúc này, hắn đưa tay gõ gõ cánh cửa từng là nhà của mình 'cốc cốc cốc' .

Cánh cửa được mở ra, mặt mũi Khánh Quốc Trung hầm hầm đứng trước cửa:

"Giờ này mày không ở trên lớp đến đây làm gì?"

Khánh Trần bình tĩnh hỏi:

"Con muốn hỏi? Tại sao cha bán đi căn phòng này? Người có từng nghĩ, một khi bán nó đi con sẽ ở đâu không?"

Khánh Quốc Trung chưa từng thấy vẻ mặt doạ người của con trai mình bao giờ, nên tính tính có vẻ dịu lại đôi chút.

Nhưng rất nhanh, lông mày lão nhíu lại:

"Đây là phòng của tao, tao thích thì bán. Phòng này bán đi, mày có thể đến chỗ mẹ mày mà ở. Cũng không biết đứa khốn nạn nào báo cảnh sát, khiến ông mày bị nhốt trong đó lâu như vậy. Tao nói mày nghe, hiện tại đừng đến tìm tao khiến tao đen đủi thêm nữa."

"Toà án phán quyết con cho người nuôi."

Khánh Trần nói.

"Mẹ mày hiện tại là người có tiền."

Khánh Quốc Trung kéo cổ áo nói:

"Nhà cô ta rộng thênh thang, mày có thể đến đó mà ở."

"Vậy tiền hôm qua con để dưới đuôi giường đâu?"

Khánh Trần hỏi.

"Không biết." Khánh Quốc Trung nói:

"Tiền đó mẹ mày cho mày à? Hiện tại cô ta không thiếu mấy nghìn tiền lẻ ấy đâu. Mày cứ tìm cô ta, sau này đừng tìm tao nữa. Tao cũng không hiểu nổi? Thời điểm tao và mẹ mày ly hôn sao mày nhất định muốn theo tao?"

Khánh Trần nhìn lão nói:

"Tối thiểu, mỗi tháng mẹ còn gửi tiền sinh hoạt. Vậy người cho con được thứ gì đây?"

Khánh Quốc Trung nghe được những lời này, có cảm giác không vui:

"Mày thật sự nghĩ mẹ mày gửi tiền sinh hoạt là vì mày sao? Là vì cô ta thôi."

Khánh Trần ngạc nhiên.

Khánh Quốc Trung hùng hổ:

"Mày biết tại sao tiền sinh hoạt cô ta không chuyển cho mày không? Bởi vì bọn tao đã có ước định với nhau, nếu mỗi tháng cô ta chuyển tiền sinh hoạt gửi cho tao, tao mới đồng ý ly hôn. Nếu không tao sẽ làm loạn lên, xem cô ta làm sao cưới được đây?"

"Thì ra là thế."

Khánh Trần thở dài.

Khánh Quốc Trung tiếp tục nói:

"Hiện tại cô ta có được cuộc sống sung túc rồi, cho mày mấy nghìn mày đã thấy cô ta tốt hơn tao? Cô ta cũng không tốt lành gì đâu? Sau khi tao bán được căn phòng này, sẽ để lại cho mày ít tiền học đại học."

Chỉ có điều Khánh Trần biết, tiền ấy là mình dùng cả mạng sống để đổi lấy, không phải mẹ hắn Trương Uyển Phương cho.

Bởi vậy, theo ước định của hai người trước khi ly hôn, Trương Uyển Phương chưa từng cho hắn thêm một đồng nào ngoài định mức.

Khánh Quốc Trung nói cho hắn tiền học đại học cũng chỉ là nói cho vui miệng mà thôi.

Trong thế gian này, ai có thể tin được dân cờ bạc.

Giờ phút ấy, cuộc sống hiện tại của Khánh Trần lộ ra một mặt dữ tợn nhất.

Một mặt đẫm máu, xấu xí.

Dưới vực sâu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip