Chương 130: Bán nhà
Ban đêm, đường Bắc Đại thành phố Lạc Thành là một trong số những con đường nhộn nhịp nhất.
Hai bên đường vẫn giữ được phong cách kiến trúc cổ xưa của Trung Quốc, trên con đường đá xanh còn đó dãy đèn lồng mang hơi hướng lễ hội.
Trên con đường dài khoảng chừng một cây số, có bán chân gà nướng, bánh bột mì. Những món ăn này được bán trên chiếc xe nhỏ có cùng phong cách, được nối tiếp nhau san sát dọc theo hướng nam.
Trời vừa tối, đèn lồng đã được bật. Trên phố đi bộ mọi người chen chúc nhau, vô cùng nhộn nhịp.
Trong một ngõ nhỏ, phía nam đường Bắc Đại, có một cửa hàng nhỏ nhỏ, phía trên có treo biển: Thu mua giá cao Mao Đài, Đông trùng hạ thảo, nhân sâm, vàng bạc. . .
Trong cửa hàng, có một ông lão đang đứng trên một chiếc ghế dài trước cửa. Lão dùng khăn lau, nhẹ nhàng lau đi bụi bẩn trên chiếc đèn lồng trước cửa.
"Hôm nay giá vàng thế nào?"
Một giọng nói khàn khàn phía sau ông lão vang lên. Lão nhìn lại, tỏ vẻ vui mừng:
"Thằng nhóc, lại là cậu à?"
Đó là Khánh Trần, hai tay đút vào túi áo hoodie, đầu đội mũ trùm. Nếu như không nhìn kỹ sẽ rất khó nhìn ra dáng vẻ của hắn.
Có điều, Khánh Trần trong ký ức ông ta còn mới mẻ, với lại lần trước còn kiếm lời lớn, cho nên liếc nhìn đã có thể nhận ra.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
"Tôi đã hỏi qua các cửa hàng khác. Dù không có hoá đơn cũng sẽ thu vào theo giá cả bình thường. Các hiệu cầm đồ khác đều như vậy."
Ông lão không hề tỏ ra xấu hổ, lão cười mỉm:
"Ai bảo cậu không muốn để lộ thân phận. Hiệu cầm đồ khác đều có camera giám sát, không những thế các cửa hàng đó còn bắt lưu lại thông tin, rất dễ điều tra lai lịch. Nếu muốn phi tang vật phẩm, phải có người dám làm, tôi cũng chịu rất nhiều rủi ro đúng không?"
"400 tệ." Khánh Trần nói ra con số:
"Tôi khuyên ông nên cho tôi một con số chấp nhận được, thấp quá tôi sẽ lập tức rời đi."
Ông lão tươi cười hớn hở:
"Đừng nóng vội, hôm nay giá vàng 390, tôi trả cậu 300? Thế nào?"
Khánh Trần quay người rời đi. Lão già thấy vậy vội vàng nhảy xuống ghế, giữ hắn lại:
"Người trẻ tuổi sao thiếu kiên nhẫn vậy? 320? Không thể nhiều hơn."
"Được." Khánh Trần nhanh chóng bước vào bên trong cửa hàng:
"Tôi muốn tiền mặt."
Lão ta đứng phía sau Khánh Trần nói:
"Tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, nếu như cậu nhất định phải lấy tiền mặt, tôi chỉ có 100 nghìn."
Khánh Trần cười lạnh:
"Mội người chuyên thu mua đồ ăn trộm mà chỉ có 100 nghìn tiền mặt? Tôi không tin, ông già, nếu như ông còn giở trò nhằm ép giá, cuộc mua bán của chúng ta nên dừng lại đây thôi."
"Được rồi." Ông lão nhủ thầm, thằng nhóc này khó lừa thật:
"Trước tiên phải kiểm tra hàng cái đã."
Khánh Trần lấy thỏi vàng ra. Ông lão dùng phương pháp đo mật độ vàng trong nước, cuối cùng xác định vàng thật, sau đó đi vào nhà lấy ra 128000 tiền mặt, bỏ vào trong túi nhựa màu đen.
"Cậu sẽ lại tiếp tục kiểm tra tiền nữa đấy chứ?"
Ông lão nghi ngờ hỏi.
Sau đó lão trơ mắt nhìn Khánh Trần kiểm tra từng đồng tiền một, sau đó cậu bé rút ra 5 tờ tiền trả lại:
"Làm ơn, đổi hộ tôi năm tờ này."
"Moá." Lão vừa nói người trẻ tuổi trước mắt thiếu kiên nhẫn, nhưng hành động của cậu ta lại khiến lão kinh ngạc.
Khi lão đưa lại 5 tờ tiền đổi, vẻ mặt có chút không cam lòng. Lão đập vào tay Khánh Trần: "Thật sự bội phục cậu.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền