Chương 147: Lợi dụng quy tắc
Anh ta dừng lại ở một vị trí cách khu vực trung tâm vài mét, chỉ vào bãi nấm kỳ lạ hỏi sĩ quan hơn 30 tuổi kia:
"Anh Tào Nguy, đó là thứ gì vậy?"
Nơi đó là một thi thể động vật còn chưa biết tên. Trên thi thể ấy mọc ra những cây nấm xinh đẹp.
Tào Nguy trả lời cậu thanh niên kia:
"Đội trưởng Khánh Hoài, đó là thi thể của một con linh trưởng, nấm mọc trên thân thể nó gọi là nấm Lôi Khuẩn. Thời điểm cây nấm ấy trưởng thành sẽ phát nổ, những bào tử bị nổ sẽ ăn sâu vào trong da động vật, hút chất dinh dưỡng của con vật ấy, sau đó trưởng thành gọi là nấm Lôi Khuẩn."
Bởi vì sức mạnh của cú nổ ấy cũng không lớn, nên những động vật bị ký sinh sẽ không chết ngay lúc đó.
Cho đến khi bọn chúng mang theo các tế bào kia tiếp tục sống và bị các tế bào ấy hút kiệt chất dinh dưỡng mới chết đi.
Mà bên trong khu vực trung tâm không chỉ có loại nấm Lôi Khuẩn và các tế bào của chúng.
Tào Nguy nói:
"Đội trưởng Khánh Hoài, bắt đầu thôi."
Ngay lập tức Khánh Hoài vẫy tay ra hiệu cho đám binh lính phía sau.
Mấy tên lính sắc mặt nghiêm túc áp giải đến mấy người hoang dã, quần áo tả tơi, người già có trung niên có, còn có một bé gái.
Khánh Hoài rút từ bên hông ra một con dao, đặt vào chô gân chân một cô bé, sau đó nói với đám người hoang dã:
"Bắt đầu thôi, cứ làm theo giao ước trước đó của chúng ta, cẩn thận vào."
Cô bé luôn miệng khóc, kêu gào nói bố mẹ ông bà đừng nghe lời tên ác ma này.
Nhưng mấy người hoang dã giống như không nghe thấy gì, vẫn đứng đó mặt hầm hầm nhìn vào khu vực trung tâm.
Ông nội cô gái bước vào khu vực trung tâm, ông ta kéo khoá quần xuống, đi tiểu ngay tại đó.
Sau một tích tắc, người lão trở nên run rẩy, đột nhiên có đàn kiến leo lên người ông ta, không biết số lượng bao nhiêu. Đàn kiến này từ từ ăn sống ông ta.
Khánh Hoài nhìn về phía bà già và người trung niên, ra lệnh đến phiên bọn họ.
Người trung niên nhỏ giọng nói:
"Mẹ, làm thôi. Vì Niếp Niếp."
Tiếp theo, bà lão run rẩy cầm theo khẩu súng bước vào khu vực trung tâm bắn một viên xuống đất.
Bỗng nhiên, đàn kiến còn đang ăn ông nội cô bé đồng thời quay đầu lại di chuyển đến vị trí bà lão.
Người trung niên nắm chặt tay vợ mình sợ hãi đi tới. Sau đó, hai người nhìn nhau rồi ôm chầm lấy nhau.
Cô gái chửi bới tục tĩu một câu, dẫn đến đàn kiến tiến đến.
Người con trai đau khổ nhìn vợ mình đang kêu gào trước khi chết. Người này nhổ xuống đất một bãi nước bọt.
Lần này ngay cả bản thân anh ta cũng bị đàn kiến vây lại.
Chỉ mấy phút trôi qua, cả nhà mấy người chỉ còn lại mỗi xương trắng.
Khánh Hoài tủm tỉm cười nhìn cô bé:
"Tao đã đồng ý với người nhà mày, nếu bọn chúng làm việc cho tao, tao sẽ thả mày ra. Được rồi, giờ mày có thể đi rồi."
Anh ta nói xong lập tức thả tay ra.
Cô bé gào khóc, chứ không hề chạy trốn. Cô bé chạy đến gần những bộ xương trắng kia, gọi lên tên từng người một.
Những con kiến vừa mới rời đi kia, lập tức cảm nhận được con mồi của mình, lại lần nữa bò lên thân thể cô bé.
Đám binh lính đằng kia đều hững hờ nhìn hết mọi việc, không ai chớp mắt lấy một lần.
Khánh Hoài nói với Tào Nguy:
"Anh Tào Nguy, chúng ta đạt được những quy tắc kia đều là thật."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền