Chương 148: Chạy đua với thời gian
"Kỳ lạ, sao con lại có hành động khiêu khích như vậy? Không hề giống với tính cách cẩn thận của con gì cả. Có mục đích gì sao?"
Trong rừng cây, Khánh Trần và Lý Thúc Đồng đang ngồi một chỗ, nên lão bèn nói ra suy nghĩ của mình.
Khánh Trần giải thích:
"Con sợ bọn chúng chạy mất. Bởi vì lo lắng bọn chúng còn chưa đủ tức giận, nên đình chỉ truy đuổi, vậy kế hoạch con vạch ra không dùng được nữa rồi."
"À." Lý Thúc Đồng gật đầu:
"Lý do này dùng được."
Thời điểm hai thầy trò nhà này cùng nhau bước đi, không khí xung quanh họ thoải mái hơn rất nhiều. Giống như nơi này không phải là vùng đất cấm kỵ mà nó chỉ là một khu rừng bình thường.
"À sư phụ."
Khánh Trần hỏi:
"Đám người hoang dã kia có vào không?"
"Chỉ có người Hoả Đường bước vào. Theo dự đoán của ta dựa vào lộ trình bọn họ, có lẽ đến thẳng khu vực trung tâm. Với lại, ta luôn có cảm giác nghi ngờ bọn chúng đột nhiên xuất hiện ở vùng gần thành phố, rất có thể mục đích cũng nhằm vào Khánh Hoài."
Lý Thúc Đồng nói.
"Nhằm vào Khánh Hoài mà tới?"
Khánh Trần nghi ngờ.
"Đương nhiên, trong cuộc chiến tranh đoạt cái bóng, rất nhiều người muốn giết cậu ta."
Lý Thúc Đồng giải thích:
"Có lẽ, bên trong Khánh thị có người nào đó làm giao dịch với Hoả Đường, để bọn họ tới hỗ trợ giết Khánh Hoài. Chuyện này cũng bình thường thôi mà, chỉ có con và Khánh Hoài đánh qua đánh lại thì gọi gì là tranh đoạt cái bóng nữa."
"Liên Bang cùng với người hoang dã cũng liên hệ với nhau sao?"
Khánh Trần vẫn chưa hiểu.
"Đương nhiên có thể rồi. Chỉ cần đặt lợi ích ra trước mặt, chuyện kỳ lạ hơn còn có thể xảy ra nữa là."
Lý Thúc Đồng giải thích.
Khánh Trần nhìn Lý Thúc Đồng hỏi thêm:
"Trước đó, con nghe tên trưởng lão Hoả Đường nói là làm xong nhiệm vụ được tổ tiên ban thưởng là cái gì? Con nghe giọng điệu người này, đây là chuyện vô cùng tốt? Những người này sao có thể đạt được tổ tiên ban thưởng?"
Lý Thúc Đồng dừng lại chút rồi nói:
"Tổ tiên bọn chúng tại sao có thể ban thưởng, là chuyện trước kia của tổ tiên bọn chúng. Việc con cần làm chính là, sau này có người muốn giết con để đổi phần thưởng, con cứ tiễn người ta đi gặp tổ tiên của họ là được."
Khánh Trần:
". . ."
Lý Thúc Đồng nói thêm:
"Có điều này, Tiểu Trần, con phải nhớ kỹ. Ngay tại Liên Bang, người tốt người xấu trộn lẫn vào nhau. Cũng có thể nói, hoang dã và Liên Bang đã kết thù với nhau từ rất lâu rồi, hiện tại chẳng ai phân biệt được bên nào mới là đúng. Giống như săn thú là săn người hoang dã, nên những người hoang dã coi đám con cháu tập đoàn là ác ma, chuyện này cũng có thể hiểu được."
Khánh Trần dường như nhận thức thêm điều gì.
Lúc này, Lý Thúc Đồng lấy ra một cái túi zippo:
"Cầm lấy tự giải quyết đi. Có điều con phải nhớ, con có thể rạch túi của người ta được, thì người ta cũng có thể làm vậy với con."
"Vâng." Khánh Trần qua một bên giải quyết sinh lý cá nhân.
Thời điểm hắn mang theo cái túi trở về, dự định kiếm một chỗ nào đó chôn xuống.
Bỗng nhiên ánh mắt nhìn về phía sư phụ của mình.
Lý Thúc Đồng có chút buồn nôn:
"Cút xa ta ra, ta không giúp con bảo vệ cái này."
Khánh Trần nghiêm túc nói: "Dù cho cái túi này chôn ở đâu cũng không thể an toàn bằng đặt nó trên người sư phụ. Một ngày làm thầy cả đời làm cha, trong lòng con người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền